Ngày VuLan

ĐỨC PHẬT NGÀI DẠY CHỈ CÓ MỘT CÁCH DUY NHẤT ĐỂ TRẢ ĐƯỢC ƠN CHA MẸ ĐÓ CHÍNH LÀ AN TRÚ CHA MẸ VÀO BỐN PHÁP: CHÁNH TÍN, GIỚI HẠNH, THÍ XẢ, TRÍ TUỆ.

Trên đời này có hai hạng người khó mà mình trả xong cái ơn. Đó chính là cha mẹ. Ngài xác định rằng cho dù một đứa con có để cha mẹ ngồi lên hai vai của mình để mà đi hết một đời như vậy, để cho cha mẹ tiểu tiện trên người của mình. Một trăm năm đâu phải là ít, một kiếp người cũng khá dài khi mà phải chịu đựng bao nhiêu thứ khó nhọc đó.Tuy nhiên sự khó nhọc đó của người con cũng không thể nào bù đắp được cái tấm lòng, ơn sâu nghĩa nặng mà cha mẹ đã dành cho mình. Là vì bản thân đứa con đó, tấm lòng của đứa con trong lúc cõng cha mẹ trên vai không bì được với tấm lòng của cha mẹ lúc chăm sóc con cái, chỉ cái khoảng này thôi, mặc dù trên hình thức quay phim chụp hình thì mình thấy một đứa con mà cõng cha cõng mẹ suốt một trăm năm trên vai, để cho ông bà tiểu tiện trên người của mình, thì mình thấy hình ảnh đó nó dễ sợ thiệt. Nhưng mà ngồi ngẫm lại vì sao Đức Phật dạy như vậy, chuyện rất là đơn giản, vì tấm lòng của đứa con mà họ cõng, dầu là đại hiếu chí hiếu cũng không có bì được cái tấm lòng từ bi hỷ xả của cha mẹ mà dành cho con cái từ lúc biết nó đã tượng hình phôi thai, cho đến khi nó chết hoặc mình chết. Trong suốt khoảng thời gian đó tấm lòng trời bể của cha mẹ, con cái không thể nào bì được. Khi ngài xác nhận để trả ơn cha mẹ thì với hình thức vật chất ấy không thể nào đáp đền trong muôn một. Tuy nhiên chỉ cần người con hướng dẫn cha mẹ có một đời sống tâm linh thì coi như có thể đáp đền được .

Trong Chú giải có ghi rõ: Con cái chỉ có một cách duy nhất để báo hiếu rốt ráo là giúp cha mẹ có được bốn pháp lành sau đây : Saddha-Chánh tín, Sila-Giới hạnh, Caga-Thí xả, Panna-Trí tuệ. Vì nhờ hành trì bốn pháp này thì cha mẹ sẽ có đường luân hồi tốt đẹp.Thậm chí chấm dứt luân hồi.

Ngài giải thích thêm giống như trường hợp ngài tôn giả Xá Lợi Phất, năm 40 tuổi ngài đi tu, 84 tuổi ngài trở về gặp mẹ. Chỉ có một đêm gặp mẹ lúc rạng sáng trước khi nhắm mắt viên tịch, ngài thuyết pháp cho mẹ nghe, giúp cho mẹ chứng sơ quả Tu-Đà-Hườn, rồi ngài xuôi tay ra đi. Thì đây là cách trả ơn mà được xem là rốt ráo nhất. Nói là đắc Tu-Đà-Hườn nhưng thật ra đó là một cách nói khác của bốn cách tôi vừa nói.

1-Đức tin. Là chánh tín. Có nghĩa là niềm tin căn cứ trên trí tuệ, nghiệp báo và tam tướng. Tin rằng làm thiện thì được vui, làm ác thì bị khổ. Mọi thứ do duyên mà có, có rồi phải mất.

2-Giới hạnh. Là người sơ cơ giữ giới để cầu phúc, giữ giới vì người khác như vì e ngại thị phi. Có nghĩa là nếu mà mình giữ giới để cầu phúc, để tránh tội thì mình không có sát sanh. Bởi vì mình sợ kiếp sau mình sanh ra mình yểu thọ, bệnh, để kiếp sau mình được trường thọ khỏe mạnh. Còn riêng bậc hiền trí nói chung , bậc hiền thánh nói riêng , giữ giới vì lòng của các vị không có lý do nào để mà cướp đoạt mạng sống của người khác, và chẳng những không sát sanh mà các vị còn tránh luôn cả cái râu ria những liên quan đến giới sát sanh. Ví dụ làm khổ chúng sanh khác nó cũng là râu ria của giới sát.

Như giới hành dâm là tính giao, giao phối nam nữ, có 7 điều liên quan gọi là: methunasamyoga có nghĩa là không gần gũi thân xác nhưng thích nhìn ngắm, nghe tiếng nói, tơ tưởng đều là liên quan đến việc tính giao. Mình không sát sanh, không trộm cắp cũng vậy. Đúng là mình không có cướp đoạt lén lút lấy của người ta, nhưng mà có lòng ham thích chú ý lưu tâm đến cái của người khác cũng là không nên. Đại khái như vậy. Vậy thì giới có 2 trường hợp, một là cầu phúc tránh tội, hai là bản chất thiện pháp của mình không cho mình làm chuyện đó.

3-Thí Xả. Giúp cho cha mẹ có khả năng thí xả, có nghĩa là mình nói làm sao để cho cha mẹ thấy rằng buông ra tốt hơn nắm lại. Chẳng hạn như trong kinh Đức Phật dạy rằng : Một ngôi nhà đang cháy thì việc làm duy nhất mà gia chủ cần phải thực hiện đó là nhanh chóng đem ra những thứ có giá trị mà mình không muốn mất. Cũng vậy, trong tấm thân này nó sẵn sàng gặp bao nhiêu điều bất trắc, lão, bệnh, tử, tai họa, những bất thường không lường trước được, chúng ta có thể ra đi bất cứ lúc nào. Một mình ăn sẽ hết, người khác ăn sẽ còn. Khả năng bố thí cũng có ý nghĩa, một là bố thí cầu phúc để đời sau sanh ra không thiếu thốn để được dư. Hai là bố thí để mài mòn cái ý niệm sở hữu, mài mòn cái thói quen bủn xỉn, thói quen ôm giữ ghì chặt của nhiều đời, của vô số kiếp sanh tử tiền thân. Hiểu như vậy thì bố thí mới tới nơi tới chốn.

4-Trí Tuệ. Mình giúp làm sao mà cho cha mẹ luôn nhớ lấy điều này: Nghiệp lý là đời này cái gì cũng có nhân có quả, nhân quả luôn luôn tương ứng nhau, mọi thứ không phải ngẫu nhiên mà có cũng không phải do đấng cao sanh nào tạo ra, mọi thứ do nhiều nhân duyên vô vàn tác động. Mọi thứ do duyên mà có, có rồi cũng mất. Do thiện mới có vui, do ác mới có khổ. Cả thiện ác buồn vui này đều do vô số điều kiện mà có, có rồi phải mất đi. Tuy nhiên vì bản chất mình là thiện, vì tôn trọng điều thiện thì mình phải hành thiện lánh ác, nhưng luôn luôn nhớ rằng quả của thiện cũng là vô ngã vô thường, quả của ác cũng là vô ngã vô thường. Dầu tránh ác thì cũng luôn luôn nhớ là vô ngã vô thường và dầu hành thiện thì cũng phải nhớ dầu cái quả thiện nào có hay cách mấy cũng luôn luôn nhớ nó là vô ngã vô thường. Đó được gọi là sống trong trí tuệ. Trong một câu trả lời của Đức Phật cho quỷ Dạ Xoa Ngài có dạy rằng : Paññājīvim jīvitamahu settham: Cuộc sống trí tuệ là cuộc sống cao quý nhất.

Cuớc đời này nó là một màng đêm mịt mù. Phúc thay cho kẻ nào sống ở đời này được sống trong ánh sáng, bởi vì không có ánh sáng thì mình chỉ có sống mò thôi. Quí vị biết trong một căn phòng chật hẹp bụi bặm nhiều đồ đạc, mà ban đêm mình mò thì khả năng tai nạn rất lớn nói chi là trong cuộc đời bao la mênh mông này, trong một biển đời mênh mông bát ngát mịt mù tối thui, thì các vị tưởng tượng cái kiểu tai nạn Titanic là chuyện nhỏ, nó còn những cái khác khủng khiếp hơn nữa. Cho nên được sống trong nguồn sáng của trí tuệ là cả một đại phúc đại hạnh. Cho nên Đức Phật ngài dạy chỉ có một cách duy nhất để trả được ơn cha mẹ đó chính là an trú cha mẹ vào bốn pháp này.

Sư Giác Nguyên

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Cảm niệm

Cảm niệm

Cứ mỗi độ hạ về, khi những đợt mưa ngâu kéo dài dai dẵng như làm lòng người càng thêm nặng trĩu bao nỗi nhớ mong, trong chờ đến ngày rằm tháng bảy, ngày lễ hội vu lan, ngày chư tăng tự tứ, ngày chư Phật hoan hỉ, ngày xá tội vong nhân, ngày cho những ai muốn báo đền ơn sâu nghĩa cả mà mình đã phải trót mang. Bởi lẽ trong mỗi chúng ta từ thuở lọt lòng cho đến ngày khôn lớn thì ta đã cưu mang không biết bao nhiêu là ân nghĩa. Ân đất nước, ân thí chủ, ân sư trưởng, và ân cha nghĩa mẹ mà trong đạo Phật thường gọi là tứ trọng ân. Hôm nay chúng ta đang sống trong đất nước thanh bình, nhưng trên mãnh đất này đã có biết bao giọt máu đào đã đỗ xuống để tô điểm cho giang sơn hôm nay ngày thêm tươi đẹp. Và ở xa xôi nơi chiến trường hải đảo đã có biết bao chiến sĩ đang ngày đêm thầm lặng trước đầu sóng ngọn gió trấn giữ biên cương để cho ta có được một cuộc sống yên bình. Và trong mọi sinh hoạt đời thường từ cái ăn, cái mặc cho đến những sản phẩm, vật dụng tiêu xài trong đó đều chứa đựng biết bao giọt mồ hôi và công sức của những người lao tác. Rồi từ cái thời còn bập bẹ ê a, cho đến ngày văn hay chữ tốt, bao điều cao siêu, bấy điều tốt đẹp của cuộc đời mà ta có được thì củng có biết bao giọt mồ hôi của những vị ân sư, thầy cô phải dày công lao nhọc. Nhưng trong bốn cái ân sâu nặng ấy có thể nói ân cha, nghĩa mẹ, thì luôn nặng trỉu trong lòng của mỗi người con. Bởi lẽ ngay từ thuở ấu thơ mới những ngày đầu cắp sách đến trường câu ca giao đã in đậm trong lòng con trẻ đó chính là hình bóng thân thương và gần gủi của hai đấng sinh thành.

Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

Khi còn bé khi đọc những vần thơ ấy đứa trẻ nào củng tròn xoe mắt ngẩn ngơ và tự hỏi ? vì sao công cha thì cao như núi thái, nghĩa mẹ lại như nước trong nguồn chảy ra. Rồi dần theo năm tháng những đứa trẻ thơ ngây năm nào nay đã trưởng thành khôn lớn sự hoài nghi năm xưa nay củng không còn, bởi lẻ đã thấm thía bao nỗi nhọc nhằn của cha, và tấm lòng bao la của mẹ.

Cha mẹ ân thâm tợ đất trời
Thương con nuôi dạy chẳng đầy vơi
Mở vòng tay lớn vì con trẻ
Hướng dẫn con đi xuốt cuộc đời.

Với tình thương của cha như cây cao bóng cả che mát đời con, cho con một hướng đi đúng đắn giữa cuộc đời đầy dâu bể. Tuy bên ngoài cha có vẽ nghiêm khắc cứng cỏi, nhưng trong lòng cha luôn ẩn chứa một nguồn yêu thương và nghị lực mạnh mẽ để truyền cho con nguồn nhiệt huyết, trí tuệ nhằm nâng bước con đạt đến bến bờ hạnh phúc vinh quang.

Cha là bóng cả ngã che con
Là cả tình thương chẳng mõi mòn
Là cả cuộc đời vô biên quá
Nặng nghĩa tình cha tợ nước non.

 Nếu tình thương của cha cao cả và thiêng liêng bao nhiêu thì tình yêu của mẹ lại ngọt ngào và dịu mát bấy nhiêu. Bởi lẽ ngay khi con vừa mới cất tiếng khóc chào đời thì đã có vòng tay của mẹ sưởi ấm, vỗ về con, và khi con đói khát thì đã có dòng sữa ngọt ngào của mẹ để cho con được no lòng. Rồi khi con chập chững bước vào đời cũng chính đôi bàn tay yêu thương của mẹ dẫn bước đưa con đến trường.

Ví dầu cầu ván đóng đinh
cầu tre lắc lẽo gập ghền khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học mẹ đi trường đời.

Mỗi lúc con đi, mỗi khi con về thì luôn có sự giỏi trong của mẹ. Khi con thành công mẹ nỡ nụ cười hiền, khi con gặp phải bất trắc thất bại thì lòng mẹ như muối sát kim châm.

Mẹ ơi! Tình mẹ sao thân thương đẹp quá
Như suối hiền mát dịu buổi trưa hè
Như gió chiều nhè nhẹ thổi cành tre
Như dòng nước của đại dương vô tận
Lòng mẹ rộng bao la bằng phẳng
Không đo lường không tính được thời gian
Vì thương con mẹ phải chịu gian nan
Lúc lạnh lẽo mẹ không màn sương tuyết.

Ân cha, nghĩa mẹ quả thật bao la, rộng lớn, chính vì thế mà trong Kinh Vu Lan Đức Phật đã khuyên dạy các hàng đệ tư : “ Dù vai trái cổng cha, vai mặt mang mẹ trãi qua đến trăm ngàn kiếp củng không sao trả đặng công ơn của hai đấng sinh thành”.
 
Chính vì vậy mà sau khi tu hành đắc đạo Đức Phật đã trở về hoàng cung độ vua cha, rồi lên tận cỏi trời để thuyết pháp độ cho mẩu hậu. Đến khi đức vua Tịnh Phạn lâm trọng bệnh Đức Phật củng thường xuyên kề cận lo việc thuốc thang, đến khi vua cha băng hà củng chính Ngài kề vai ghánh linh cửu vua cha.

Rồi đến tôn giả Đại Hiếu Mục Kiền Liên, khi biết mẹ bị đọa đày trong cỏi giữ, tự tay Ngài đã bưng bát cơm đầy bôn ba khắp chốn địa ngục tìm phương cứu mẹ.

Trong xã hội hiện tại đã có biết bao tấm gương con thảo, cháu hiền được người đời xưng tụng, nhưng bên cạnh đó củng có biết bao người con, người cháu đã vô tâm quên lãng đối với ân đức cao dày của ông bà cha mẹ, để rồi mặc dù có con, có cháu mà mẹ cha, ông bà, vẫn hẩm hiu cô quạnh như trường hợp của một người mẹ sau đây đã nhắn gởi lại với những người con, người cháu của mình ở một nơi xa cách vọng về: “ Con à! Cuộc sống của má ở nhà dưỡng lão này còn khá mới mẻ so với nhiều người đồng hành với má ở đây, bởi má mới chỉ ở được gần một năm thôi. Còn các cụ ở đây đã đến từ lâu, có người đã ở được hơn mười năm. Má cảm thấy mình còn hạnh phúc nhiều vì má còn có các con, cháu và chắt. Nhiều cụ già neo đơn ở đây đâu được may mắn và hạnh phúc như vậy đâu.
 
Sáng nay, má lần xuống cầu thang, đi ra chợ. Má mua cho mình ly cà phê, ăn một tô hủ tiếu, rồi má mua một con cá rô gởi hàng xóm kho dùm. Trưa nay, má ăn cơm với cá rô đồng cho đỡ nhớ quê. Bà già 82 tuổi được như vậy là tốt lắm rồi con à, vì má có con là người có tiếng giữa xã hội mà. Ơ đây, có những cụ lớn tuổi bệnh rất nặng, mà sống được như vậy là mừng.
 
Nhiều lúc ngồi một mình buồn, má nhớ các con, các cháu, các chắt của má. Má nhớ con hai và các cháu lai xinh xắn của má ở bên Đức, má nhớ thằng ba có cái nhà to ở con đường thành phố trung tâm, má nhớ các con. Má sống như vậy là làm tròn bổn phận của má rồi, bốn đứa con, ai củng thành đạt là ông này, bà nọ. Má đã bán căn nhà ở quận 3 chia đều cho bốn đứa con, má về quê sống. Bao năm qua, má đã sống lặng lẽ ở quê, nhưng rồi má nhớ các con, các cháu nên má quyết định lên đây. Không ở được với các con vì má thích sống trong nhà dưỡng lão hơn. Ơ đây, hằng ngày má niệm Phật cầu nguyện cho các con, các cháu được khỏe mạnh, má có niềm tin tuyệt đối vào Bồ Tát Quán Thế Âm, có đau bệnh gì má củng cầu nguyện và đều vượt qua cả. Ơ đây, Sư Phụ củng rất tốt với má. Những lúc đau bệnh, Sư Phụ nấu cháo đút từng muỗng cho má ăn, thật là cảm động. Nhiều lúc má thấy Sư Phụ như là Mẹ tình thương của má vậy.
 
Má thấy mình còn rất ít thời gian, nhưng giờ má mong mau đến Tết để má có thể gặp cháu của má đến thăm.
 
Còn đây là nỗi lòng của một bà mẹ khác cùng chung cảnh ngộ nhưng lại càng xót xa hơn.
“Con ơi ! mọi người ở đây đôi lúc gọi má là bà già điên, bà già lãng trí, bà già nói nhảm. Mà đôi lúc má củng cảm thấy mình là người như vậy, không điên sao được hả con. Má đã lang thang bao năm, bao tháng ở đâu bây giờ má củng không nhớ nữa, chỉ nhớ là mấy chú công an đưa má vào nhà dưỡng lão này.
Có điều này, má luôn nhớ là má có được một đứa con trai, má đã sống với con, rồi con có vợ. Vợ con ghét má, không sống được với nhau nhưng mà má củng cố sống cho qua ngày. Nhưng càng cố gắng, má càng thấy mình là người thừa. Vậy là má ra đi, từ Bình Định má đi đâu má củng không nhớ được. Rồi con bị tai nạn xe, con đã chết đi, má trở thành người bơ vơ, điên dại. Má trở thành thành viên của mái ấm chùa này, vậy đó. Má chẳng nhớ gì ngoài con đâu”.
 
Quả thật, dù ở đâu, bất cứ hoàn cảnh nào thì trong trái tim của mẹ hình ảnh về những người con, người cháu đó là một phần máu thịt không thể tách rời, gần gủi thì nâng niu chăm sóc, xa cách thì nhung nhớ đợi chờ. Ấy vậy mà lắm lúc chúng con đã vô tình quên lãng để cho mẹ cha, ngày đêm phải vòi vọi chờ trong.
 
Giờ đây, ngoài kia những chiếc lá vàng đang lìa cành rơi rụng, tiếng chuông chùa vang vọng ngân xa, khói hương trầm ngát hương xông tỏa, báo hiệu một mùa Vu Lan nữa lại trở về. Trong giờ phút này dưới sự chứng minh của Chư Tôn Thiền Đức trong màu hoàng y giải thoát. Con xin chắp tay thầm khấn nguyện: Nguyện nhờ hồng ân của mười phương chư Phật, chư bồ tát, chư hiền thánh tăng từ bi phù hộ độ trì cho ông bà cha mẹ của chúng con hiện đời được bình an mạnh khỏe và hết lòng tin sâu vào ba ngôi tam bảo. Còn những vị quá cố thì được siêu thăng về cảnh giới cực lạc an vui. Và nguyện cho trên cuộc đời này mỗi người con, người cháu mãi luôn là những bông hoa hiếu hạnh để dâng tặng lên ông bà, cha mẹ, nhân mỗi độ Vu Lan về.

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Vu Lan

Hôm nay ngày rằm tháng 7, ngày lễ Vu Lan, cũng gọi là ngày Xá Tội Vong Nhân, ngày “ Báo Hiếu Của Mọi Người Con Phật”
Ngày Vu Lan đến, người ly hương cũng như những kẻ còn nơi quê cha đất tổ đều có lòng tưởng nhớ đến tổ tiên, ông bà, cha mẹ. tháng 7 là tháng nhớ ơn, là mùa báo hiếu, là mùa hiếu hạnh…..
Tháng 7, mùa báo hiếu lại về, mùa cho chúng con được nhớ nghĩ đến công cha, nghĩa mẹ và bổn phận làm con.
Trung nguyên ngày hội Vu Lan
Bến giác chiều thu sóng Đạo Vàng
Những ai là kẻ mang ơn nặng
Đều vận lòng thành đón Vu Lan
Chúng con được cha mẹ sinh ra trong sự che chở thắm nồng vị yêu thương,. Từ lúc ấy bàn tay dịu dàng của mẹ cùng với ánh mắt trìu mến của cha đã giúp linh hồn bé bỏng của con hoà nhập vào thiên nhiên bao la tươi đẹp này. Làm sao chúng con có thể quên được công lao của sự hy sinh to lớn ấy.
Cha mẹ kính yêu ơi! Nói về cha mẹ chúng con luôn tưởng nhớ đến những hình ảnh thật cao cả và ấm áp biết bao. Mẹ như những ngọn gió mát mùa xuân với những lời ân cần dạy dỗ và cùng với cái nhìn yêu thương trìu mến của cha, ngay từ thuở còn nằm nôi, chúng con đã được “uống” qua lời ru ngọt ngào của mẹ.
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ngời ngời biển đông
Núi cao biển rộng mênh mông
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi
Công ơn cha mẹ thật to lớn. núi ngất trời biết cao bao nhiêu bởi cha là trụ cột trong gia đình, trách nhiệm của cha thật to lớn, công lao của cha thật nghìn trùng. Biển đông biết bao nhiêu nước bởi tình mẹ thương con chẳng bao giờ chấm dứt, mẹ thương con hy sinh cho con cả bản thân mình, không quá lời nếu nói rằng với mẹ con là tất cả ( Cù lao chín chữ là công sinh thành, nuôi dưỡn, dạy dỗ,vất vả, khó nhọc…Đã biết công ơn cha mẹ to lớn như thế thì mỗi người con chúng ta cần phải làm gì?

Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con
Cha là trụ cột trong gia đình, là người tạo bước đi dáng đứng đời con. Trong con vẫn còn đó hình ảnh một người cha chân lấm tay bùn lam lũ tranh đấu với thiên nhiên. Cha yêu! Thuở  còn ấu thơ con không tài nào hiểu được những việc cha làm cho chúng con. Và rồi khi lớn dần lên trong bàn tay chai sần của cha, những giọt mồ hôi mặn mà cùng những cái khó nhọc ấy đã thắm đượm trong trái tim thơ ngây của con. Giờ đây con đã hiểu và nhận ra rằng: dạo ấy cha không nói bằng lời mà công việc của cha đã trả lời trọn vẹn, thỉnh thoảng cha rầy la chúng con vì hư hỏng, vì vụng dại. con quá ngỗ nghịch khiến cha qua đau lòng và những lằn roi cho con ngày ấy quả là những món quà thật ý nghĩa. Con đường vào đời thật lắm chông gai nhưng đối với con cha mãi là người bạn đồng hành đem lại niềm tin và tiếp thêm ý chí. Cha là ánh trăng vời vợi mãi soi sáng con đường cho con tiếp bước tương lai, giúp con nhìn nhận rõ hơn những thử thách để vượt qua dù mai sau không còn cha bên cạnh động viên, che chở.
Chưa bao giờ con viết tặng cha
Những dòng chữ cứ nhạt nhoà trước mắt
Giọt nước mắt hay mồ hôi cha mặn
Rõ xuống đời rồi lại thấm vào đâu
Thấm vào đâu giữa cuộc sống cao sâu
Cha ngẫng đầu giữa muôn vàn khó nhọc
Thương cha nhiều và một mình con đã khóc
Con vẫn không quên lời dặn của cha
“Hãy ngẩng đầu rồi con sẽ vượt qua
Bởi hạnh phúc đâu dễ dàng mà có”
Hôm nay đây, bên con đã có người vĩnh viễn mất cha rồi – chỉ còn trong ký ức hình bóng người cha luôn yêu thương con suốt đời.
Cha về âm cảnh hồn phương phất
Con ở dương gian dạ ngậm ngùi
Hiếu đạo chưa đền ơn cúc dục
Khuất còn thêm tủi phận làm con.
Hạnh phúc thay khi chúng con còn cha và diễm phúc biết bao khi bên con còn có mẹ.
Mẹ là xứ hoa đào hương toả ngát
Mẹ là niềm an ủi vạn sầu thương
Mẹ là sao sáng giữa đêm trường
Mẹ chính là mẹ của lòng con bất diệt
Mẹ là cả một tâm tình tha thiết
Mẹ là vầng trăng trọn cả  mùa thu
Mẹ của con yêu cả muôn đời.
(Cũng để ca ngợi tình cảm thiêng liêng, ơn đức sâu dày đó , một nhà văn nước ngoài cũng đã viết:
“trùng dương ở phương đông hay trùng dương ở phương tây, đại hải của muôn kiếp quá khứ hay đại hải của vạn thuở vị lai , cho dù nông sâu to nhỏ thế nào, tất cả biển sanh vẫn chỉ có chung một vị mặn
Cũng thế, mẹ bên trời Âu hay mẹ bên đất Á , mẹ tận ngàn xa hay mẹ mãi nghìn sâu bất kể màu da sắc áo,văn hoá ngôn ngữ dị biệt thế nào, mọi người mẹ vẫn có chung một tấm lòng kham nhẫn hy sinh cho hạnh phúc riêng con)
Từ bé, chúng con đã  được sống trong vòng tay yêu thương của mẹ. bởi thế hình dáng của mẹ đã trở nên thân thuộc gần gũi đối với chúng con
Mẹ!, tiếng gọi từ khi con bập bẹ
Đến lúc trưởng thành con chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ ! có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc.
Mẹ! có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
Mẹ là tất cả cho đời con thầm

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment