Hành thiền

LỜI KHUYÊN CỦA THIỀN SƯ GOENKA

🌻🌸🌸🌸🌻🌸🌸🌸🌻🌸🌸🌸🌻

Trong thời khóa thiền hàng ngày của bạn, hãy dùng hầu hết thời giờ để hành Minh Sát. Chỉ khi tâm bạn bị khích động hay trì độn, hay vì bất cứ lý do gì bạn cảm thấy khó quan sát các cảm thọ và duy trì thái độ xả, lúc đó hãy hành niệm hơi thở (ānāpāna) cho đến mức cần thiết.

Khi hành Minh Sát, hãy cẩn thận đừng chơi trò chơi với các cảm thọ. Tức là vui thích với các cảm thọ lạc và chán nản đối với các cảm thọ khổ. Quan sát mọi cảm thọ một cách khách quan. Di chuyển sự chú ý (niệm) của bạn đi khắp toàn thân một cách hệ thống. Không cho phép nó dừng lại ở một phần nào đó quá lâu. Ở bất cứ phần nào cũng vậy, tối đa hai phút là đủ. Trong những trường hợp hiếm hoi có thể lên đến năm phút, nhưng đừng bao giờ dừng lâu hơn thế. Giữ cho sự chú ý di chuyển để duy trì sự hay biết về các cảm thọ ở mọi phần trên thân thể.

Nếu việc thực hành bắt đầu trở nên máy móc, hãy thay đổi cách bạn di chuyển sự chú ý. Trong mọi trường hợp cố giữ sự hay biết (chánh niệm) và xả. Bạn sẽ kinh nghiệm được những lợi ích kỳ diệu của thiền Minh Sát.

Trong cuộc sống năng động và bận rộn hàng ngày, bạn phải áp dụng kỹ thuật thiền này, không chỉ khi bạn ngồi nhắm mắt thôi. Khi bạn đang làm việc, mọi sự chú ý của bạn phải đặt vào công việc: xem đó như việc hành thiền của bạn vào lúc ấy. Nhưng nếu có thời gian rảnh, dù chỉ năm hoặc mười phút, hãy tận dụng nó để hay biết các cảm thọ. Khi bạn bắt đầu làm việc lại, bạn sẽ cảm thấy tươi tỉnh ngay.

Tuy nhiên, hãy cẩn thận khi bạn thiền ở nơi công cộng, nơi có sự hiện diện của những người không phải thiền sinh, bạn phải mở mắt. Đừng bao giờ trình diễn việc hành thiền của bạn ở những chỗ đông người.

Nếu bạn hành Minh Sát một cách đúng đắn, một sự thay đổi tốt hơn bắt buộc phải đến trong cuộc sống của bạn. Bạn nên kiểm tra sự tiến bộ của bạn trên đạo lộ bằng cách: kiểm tra tư cách đạo đức của bạn trong những tình huống hàng ngày, trong cách cư xử và đối đãi của bạn với người khác. Thay vì làm tổn thương họ, bạn đã bắt đầu giúp họ chưa? Khi những tình huống không mong muốn xảy ra, bạn có giữ được tâm quân bình không? Nếu những tiêu cực khởi lên trong tâm, bạn nhanh chóng hay biết nó như thế nào? Bạn hay biết những cảm thọ sanh cùng với tâm tiêu cực nhanh ra sao? Bạn bắt đầu quan sát được các cảm thọ nhanh như thế nào? Bạn nhanh chóng lấy lại sự quân bình tâm và bắt đầu phát ra tâm từ bi nhanh ra sao? Bạn hãy tự xem xét mình theo cách này và duy trì sự tiến bộ trên đạo lộ.

Bất luận điều gì bạn đạt đến trong khóa thiền, bạn không chỉ bảo quản nó mà còn phải làm cho nó tăng trưởng. Tiếp tục áp dụng Pháp (dhamma) trong cuộc sống của bạn. Thụ hưởng những lợi ích của kỹ thuật này, sống một cuộc sống bình yên, hạnh phúc và chan hòa với mọi người, vì sự tốt đẹp của bạn và sự tốt đẹp của người khác.

“Cầu mong cho tất cả chúng ta đều được tiến hóa trên đạo lộ giải thoát!”

Thiền Sư S.N. Goenkaji
Fb: Tỳ Kheo Pháp Thông

Con đem hết lòng thành kính đảnh lễ Đức Thế Tôn!
Con đem hết lòng thành kính đảnh lễ Ngài Thiền Sư S.N. Goenkaji!
Con đem hết lòng thành kính đảnh lễ Ngài Pháp Thông!

🌳🌳🌳

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Đắc đạo

Có cần phải tu luyện mới đắc Đạo Quả?
Hỏi: Thầy dạy chỉ sống tùy duyên thuận pháp, không nỗ lực tu luyện làm sao đắc Đạo Quả và Niết-bàn?

Trả lời:
Muốn tu luyện để đắc gì là đã rơi vào ý đồ tạo tác trở thành của bản ngã rồi. Tu là để chứng ngộ sự thật ngay nơi thực tại chứ không trở thành gì cả. Muốn trở thành chính là ái-thủ-hữu xuất phát từ vô minh ái dục mà thôi!

Ví như trong vườn, cây quýt nhìn qua cây cam, thấy trái cam to hơn mình rồi cứ ước gì được thành cây cam mà quên rằng mình cần làm tròn phận sự của cây quít để sinh tồn, đế cống hiến, nếu không sẽ khô chết trong ảo tưởng trở thành. Sai lầm thứ nhất là nó không biết rằng mỗi loại cây đều có đặc tính ưu việt riêng, nó chỉ cần thấu hiểu chính nó thì sẽ thấu hiểu mọi loài mà không cần trở thành gì khác. Sai lầm thứ hai là dù không muốn trở thành cây khác nhưng lại muốn đốt thời gian để mau ra trái rồi cố lớn cho nhanh, mà không biết rằng nó phải phát triển thuận theo trật tự vận hành đúng thời-vị-tính của nó mới được.

Tu cũng vậy, chỉ cần thận trọng, chú tâm, quan sát mọi hành động, nói năng, suy nghĩ để không làm hại mình hại người thôi, còn mọi việc Pháp sẽ tự vận hành đúng theo nguyên lý tự nhiên.

Ngày xưa khi được Đức Phật hoặc các Đạo Sư chỉ ra sự thật, mỗi người liền trở về soi sáng lại chính mình, không nương tựa ai khác. Còn ngày nay không ít thiền sư muốn hành giả tuân thủ nghiêm ngặt phương pháp chế định của mình, thiền sinh cũng muốn rập khuôn theo thiền sư để cầu toàn hoặc mong sở đắc một lý tưởng nào đó ở tương lai, quên rằng tinh tấn chánh niệm tỉnh giác là chỉ trở về trọn vẹn tỉnh thức nơi thực tại hiện tiền để ngay đó thấy ra sự thật đúng như Đức Phật dạy “chỉ có pháp hiện tại tuệ quán chính là đây”.

Có người được khai thị liền tự chứng, có người còn nghi, còn vướng trong quá trình thể nghiệm mới tìm thầy tham vấn để tự mình tỏ ngộ. Đó mới là học Đạo và hành Đạo đúng đắn. Nhiều người học đủ thứ Kinh Luận, biết hết có bao nhiêu tâm vương, tâm sở, bao nhiêu loại sắc, biết hết các Đạo Quả và Niết-bàn nhưng chẳng biết gì thực tại đang là! Cái đó gọi là bệnh bội chữ còn tệ hơn cả bội thực! Chẳng khác nào ham hút nước hút phân bón quá nhiều mà cây chết non vậy. Học Đạo và Hành Đạo đơn giản hơn nhiều vì chỉ cần tinh tấn chánh niệm tỉnh giác hoặc thận trọng chú tâm quan sát sự vận hành của Pháp ngay đây và bây giờ nơi nghiệp mệnh mỗi người là có thể tự chứng thực tánh chân đế. Cho nên, đừng cố nhồi nhét kiến thức Kinh Luận cho nhiều để rồi chỉ sinh “sở tri chướng” và cố đạt được sở đắc cho cao để rồi chỉ sinh “phiền não chướng” mà không thấy ra cốt lõi của Đạo.
Khai Thị Thực Tại

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Gió Đời

TÁM NGỌN GIÓ ĐỜI & CÁCH ĐỨNG VỮNG

Cuộc đời luôn thăng trầm với tám ngọn gió Được – Mất, Hơn – Thua, Thành – Bại, Vui – Khổ. Cuộc đời luôn là sóng gió, vậy nghệ thuật sống chính là biết cách lướt trên những sóng gió ấy. Bởi vì chính những thăng trầm sóng gió trong cuộc đời mới rèn luyện cho mình bản lãnh.

Ai cũng cho mình là đàng hoàng và tốt đẹp, nên khi bị xúc phạm thì liền đau khổ. Chính Thầy cũng đã từng bị vu khống, bị xúc phạm, nhưng nhờ bị như vậy mới giúp Thầy thấy ra được những vu khống, những xúc phạm ấy chẳng có ý nghĩa gì đối với mình. Thật ra chúng hoàn toàn vô nghĩa đối với mình.

Thầy có một vị sư đệ, ông ấy có một thời gian bị mang tiếng tăm và tinh thần ông ấy hoàn toàn sụp đổ. Khi đó Thầy mới chia sẻ với người sư đệ rằng “Tại sao phải như vậy? Nếu thật sự đệ sai thì đệ nhận mình sai. Đã nhận sai rồi thì người ta nói gì thì cứ để họ nói đâu có sao. Còn nếu đệ không có sai thì ai nói gì cũng không thể ảnh hưởng tới đệ, có thể là nghiệp của mình hay sao đó nên ai nói gì cũng kệ họ thôi!”. Nhờ Thầy đã từng trải qua hoàn cảnh tương tự nên Thầy mới thấy ra sự thật này và khuyên sư đệ của mình được.

Có một định luật rất rõ ràng, rằng đến ngày nào đó thì tất cả các “sóng gió” ấy rồi sẽ qua đi, bản chất vô thường của đời sống nó hay như vậy, tuyệt vời như vậy đó! Tất cả những người đã từng quay lưng lại với Thầy giờ đều tới đảnh lễ Thầy, cúng dường Thầy. Mình vẫn là chính mình ngay đây, sự thật vẫn là sự thật không ai có thể thay đổi được nên có gì phải sợ.

Lo sợ trước sóng gió cuộc đời là do nội tâm còn yếu đuối, thiếu khả năng chịu đựng và nhẫn nại. Hồi còn trẻ khi Thầy bị vu khống, Thầy đã tự khẳng định “Đây mới chỉ là mấy trăm người, dù tất cả mọi người trong cuộc đời này có vu khống mình thì mình cũng chả làm sao, mình vẫn là mình!”.

Khi có niềm tin như vậy mình mới có thể đứng vững trên hai chân mà không cần sợ bất kỳ một ảnh hưởng nào khác. Còn nếu ai vẫn còn giao khoán hạnh phúc, tiếng tăm, danh dự cho người khác thì vẫn chưa có bản lãnh chút nào.

Trong cuộc đời Thầy luôn gặp những chống đối, nhưng nhờ trải qua tất cả những thăng trầm ấy Thầy mới thấy ra sự thật và giờ Thầy quay lại cám ơn tất cả. Chính nhờ trải qua biết bao sóng gió cuộc đời mà Thầy mới phát hiện ra “Tự do là ung dung trong ràng buộc, hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau”, đó là chứng nghiệm thực ngay từ cuộc sống đầy thăng trầm biến đổi của Thầy.

Khi nào một người đã xác định được sự tự do, sự độc lập trước mọi sóng gió cuộc đời thì người ấy mới có thể ung dung tự tại. Còn nếu chưa trải qua hết những thử thách nên vẫn còn sợ hãi thì người ấy chưa có khả năng sống tự do… nhưng không sao! Ai mới bị “vùi dập” mà chẳng sợ, bị “quật” thêm vài lần quen là hết sợ liền.

Chính những va chạm trong cuộc đời làm cho mình hết “sắc cạnh” đi, chính những sóng gió trong cuộc đời mới phá đi bản ngã, phá đi những ảo tưởng nơi chính mình. Ban đầu tu học mà ở một mình là không tốt vì hình thành bản ngã, hình thành phong cách riêng của mình vì có va chạm với ai đâu. Sống một mình quen rồi mà ra tiếp xúc với xã hội là bị “dội” liền.

Vì vậy tu học là luôn đối diện với sự thật ngay nơi đời sống hàng ngày, đừng bao giờ tránh né sự thật bằng cái “tu” này, “tu” kia, cho đến khi nào thấy tất cả những “sóng gió” hay “thăng trầm” trong cuộc đời chẳng có ý nghĩa gì đối với mình nữa…

Thầy Viên Minh trả lời Hỏi & Đáp với các Phật Tử.

Nguồn: YouTube Phật Pháp Vấn Đáp

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment