Cầu siêu

ĐỨC PHẬT KHÔNG BAO GIỜ NGÀI CHỦ TRƯƠNG CẦU SIÊU, NHƯNG THẬT RA NGÀI CÓ HƯỚNG DẪN CẦU SIÊU RẤT HAY🌚

🌚Một trong pháp cầu siêu hay nhất của Phật Giáo nguyên thủy, do chính Đức Phật Thích Ca Mâu Ni bày ra, Ngài dạy cho mình, rất tiếc hôm nay tôi không hề được nghe ở những buổi cầu siêu. Mặc dầu Đức Phật không bao giờ Ngài chủ trương cầu siêu, nhưng mà thật ra Ngài có hướng dẫn người ta cầu siêu rất hay. Mà tôi rất thấy làm lạ là Phật tử Việt Nam không hề biết đến chuyện đó.
🌚Ngài có một người bà con là người chú họ đến hỏi Ngài:

  • Bạch Thế Tôn, nếu mà phải chăm sóc một người thân lúc sắp chết thì chúng con phải làm gì cho đúng tinh thần của một Phật tử, tinh thần Chánh Pháp ?

🌚Đức Phật dạy hãy đến bên cha mẹ người thân và nói thế này :

  • Việc nhà đã có người lo. Chết không phải là kết thúc mà nó là sự bắt đầu. Cái tấm thân này chỉ là một chén đất đã mẻ, cũ. Người có công đức bỏ nó đi để kiếm một cái bát bằng vàng ở chỗ khác. Nó bây giờ đã già và đã xấu, nó đã đau đớn, nó đã nhăn nheo thế này mà tiếc gì nữa. Tại sao không nghĩ đến một chỗ khác tốt hơn. Cõi nhân loại này nó mệt mỏi lắm, hãy nghĩ đến các cõi trời, ở đó không có đau không có bệnh, không có hờn giận, không có sợ hãi, không có đấu tranh, không có máu lệ, có điều kiện tu học tốt hơn. Nhưng hễ còn tái sanh thì còn khổ, ở cõi nào đi nữa thì cũng có lúc quay về chỗ khổ nhất, cho nên hãy nghĩ đến tam tướng, nghĩ đến sự lìa bỏ cái ngũ uẫn để đừng có tái sanh nữa, đừng mong đợi tái sanh nữa mà hãy tác ý đến Niết-bàn.

🌚Nếu các vị hỏi tôi hộ niệm cho mẹ tôi, tôi phải làm sao ? Tôi nói rõ, tôi sẽ hỏi mẹ tôi trước, (nếu mẹ mê rồi thì thôi không nói) nhưng nếu mẹ còn tỉnh tôi sẽ hỏi :

  • Mẹ muốn nghe gì hay là nằm nghỉ, mẹ giữ chánh niệm, thở ra biết thở ra, thở vào biết thở vào, đừng nghĩ gì hết, hít sâu thở chậm, hít sâu thở chậm.
    Còn nếu mẹ tôi muốn nghe thì tôi sẽ hỏi thêm :
  • Mẹ muốn nghe nói hay là mẹ muốn nghe tụng. Nếu mẹ muốn nghe tụng thì con sẽ mời quí sư tụng, còn mẹ muốn nghe nói thì mẹ muốn nghe ai nói. Nghe con nói hay người khác nói.
    Nếu mẹ tôi nói sư nói đi, thì tôi sẽ nói rất gọn :
  • Mẹ do nghiệp ảo ảnh mà đến đời này, rồi bây giờ cũng do nghiệp ảo ảnh mà đi. Đã nói ảo ảnh thì không có gì sợ, không có gì tiếc nhớ. Mẹ nhớ bây giờ mẹ bình tĩnh là đi ngon lành nhất, con đường thiện chỉ dành cho người tỉnh thức. Bây giờ mẹ nằm nghỉ một chút nhe, bàn tay đây mẹ cầm đi, hít sâu thở chậm không có gì sợ hết, đang bỏ đồ cũ, đang dọn về nhà mới.
    Lúc nào cũng kế bên, để cho mẹ đi.
    🌚Đó là cách mà hộ niệm cho người hấp hối rất là tốt. Mà khổ một nỗi là ngày nay mình không có nói cho người bệnh hiểu, mà mình khoái tụng cho người bệnh nghe. Hai cái này nó khác nhau phải không ? Nói cho họ hiểu nó khác, còn tụng cho họ nghe nó khác. Người ta đang ngáp ngáp mà mà lại tụng ê a Pali bốn li nó không hiểu mà nó ồn thôi, mà tôi còn biết nhiều cái đám bố mẹ đang nằm ngáp ngáp mà con nó bu lại nó khóc. Các vị biết khi mà ra đi trong tiếng khóc của người thân là mình bị hoảng loạn cũng có, mình tiếc thương, người ra đi không đành, không có nên. Mình biết đạo không có hành động kỳ cục như vậy. Mình phải giúp cho họ ra đi thanh thản. Cho nên có nhiều cách để chúng ta giúp nhau.
    🌚Nhưng mà cách tốt nhất là giúp nhau sống buông bỏ và giúp nhau chết thanh thản thoải mái. Đó là điều tôi muốn nhắc nhở.

Sư Toại Khanh
(Chép lại bài giảng của Sư)

Paramita2020

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Linh hồn

LINH HỒN & SỰ TÁI SINH – THẦY VIÊN MINH

Thực ra, thuyết tái sinh vốn có trước Phật giáo, thuyết này phần lớn chủ trương có một linh hồn hay bản ngã sinh đi sinh lại từ cõi này đến cõi kia mà vẫn không thay đổi, chỉ khác nhau trong quan niệm về mục đích và ý nghĩa sự tái sinh đó mà thôi.

Đức Phật không chấp nhận thuyết tái sinh theo quan niệm này, Ngài dạy rằng không có tái sinh như vậy mà chỉ có SỰ TỤC SINH. Tục sinh là một quá trình chuyển biến diễn ra theo luật nhân quả nghiệp báo.

Nó KHÔNG THƯỜNG vì nó LUÔN LUÔN THAY ĐỔI,

Nó KHÔNG ĐOẠN vì nó DIỄN BIẾN LIÊN TỤC không thể cắt bỏ một đoạn nào.

Ví như ngọn lửa của một cây nến, nó không thường vì mỗi lúc là ngọn lửa của một đoạn tim và sáp khác nhau, nhưng nó không đoạn vì sự cháy của ngọn nến vẫn chuyển biến liên tục. Thực ra trong đó ngọn nến chết đi và sống lại để chuyển hóa không ngừng. Trong Phật giáo chủ yếu mô tả SỰ SINH DIỆT DIỆT SINH LIÊN TỤC CỦA CÁI TÂM, nhất là tâm hữu vi tạo tác. CÓ HỮU VI TẠO TÁC MỚI CÓ TỤC SINH. Nếu không có hữu vi tạo tác thì không còn tục sinh nữa mà là vô sinh bất diệt.

CÕI ÂM không phải là những hồn ma vất vưởng được gọi là thân trung ấm, mà là những cõi giới tục sinh sau khi chết. Cõi giới này do tưởng sinh sau khi chết tương ứng với nghiệp của người ấy lúc sinh tiền.

…..

Vì linh hồn được định nghĩa là thường tồn bất biến nên Phật giáo nguyên thuỷ xem đó là chấp thường hay thường kiến, không đúng với sự thật.

Thay vì chủ trương linh hồn bất biến, Phật giáo nói MỖI CHÚNG SINH HỮU TÌNH ĐỀU CÓ TÂM. Tuy tánh của tâm vốn không sinh, không diệt, không thường, không đoạn… nhưng TƯỚNG CỦA TÂM qua 6 thức thì lại sinh diệt vô thường tuỳ theo duyên nghiệp của mỗi người nên mới có thể tái sinh dưới nhiều dạng tâm khác nhau trong 3 cõi 6 đường gọi là THỨC TÁI SINH, chứ không thường tồn bất biến.

…..

Nhiều người thường nghĩ sau khi chết chỉ còn thể biết (tâm), linh hồn hay vong linh gì đó. Thực ra, chết là chấm dứt mạng sống với tử tâm (cuti) và lập tức tâm tục sanh (patisandhi) thuộc thức uẩn liền kết hợp với các uẩn khác (sắc, thọ, tưởng, hành) để hình thành một đời sống mới gọi là tái sanh, chứ không phải chỉ còn lại thức uẩn bay lơ lửng như người ta tưởng tượng.

Tuy nhiên, đời sống mới này có thể ở dưới những dạng chúng sanh mà mắt thường không thấy được nên người ta gọi là cõi vô hình (thực ra vẫn hữu hình dưới sắc thân khác). Do đó đôi lúc người chết có thể hiện hình theo dạng sắc thân mới (do tưởng và nghiệp thân đó có thể là bản sao của thân trước nên người thân thấy họ y như khi còn sống, chỉ đẹp hơn hay xấu hơn do trường năng lượng họ đang có). Do sắc thân của họ ở trong chiều không gian khác nên mắt thường không thấy nhưng do độ cảm ứng của máy chụp hình hay quay phim có thể thu họ được dưới dạng quang học.

….

Đức Phật, đức Chúa, Krishnamurti và sư đều nói là vô ngã, chỉ là ngôn ngữ khác nhau thôi, vì đó là sự thật hiển nhiên. Gọi là LINH HỒN, BẢN NGÃ, ý thức, tư tưởng v.v… đều để chỉ một sự kiện THỰC TẠI ĐÓ LÀ CÁI TÂM.

Do đó Phật giáo không phủ nhận những tên gọi mà chỉ PHỦ NHẬN CHỦ TRƯƠNG SAI LẦM (tà kiến) gán cho những tên gọi đó không đúng với bản chất thực của tâm, như chủ trương linh hồn hay bản ngã là thường hằng bất biến, là sở hữu riêng của mỗi người v.v… Vì chủ trương này chỉ tạo ra cái ta ảo tưởng.

Như vậy phủ nhận một linh hồn hay một cái ta ảo tưởng không có nghĩa là phủ nhận cái tâm. Nói hồn lìa khỏi xác hay nói cái TÂM BIẾN CHUYỂN LIÊN TỤC TỪ TỬ TÂM (cuti) ĐẾN TÂM TỤC SINH (patisandhi) thì đúng, nhưng cho rằng có một linh hồn hay bản ngã tồn tại bất biến đi từ thể xác đã chết qua một thể xác mới để tái sinh là SAI.

CÓ CÁI TÂM NHƯNG KHÔNG PHẢI BẢN NGÃ HAY LINH HỒN BẤT BIẾN mà nó có ĐẶC TÁNH BIẾT PHÁP nên còn gọi là TÁNH BIẾT. Khi tánh biết hoàn toàn rỗng lặng trong sáng thì nó thấy rõ bản chất của pháp nên giải thoát giác ngộ, còn khi cái ta vô minh ái dục khởi lên thì không thấy thực tánh pháp nên cái ta luôn luân hồi sinh tử.

Đức Phật dùng một cái HÓA THÂN do TÂM THẮNG TRÍ SINH (tưởng trong thiền định) để lên cõi trời thuyết pháp cho mẹ chứ KHÔNG PHẢI XUẤT HỒN RA KHỎI XÁC để bay lên cõi trời như nhiều người thường nghĩ.

Vì vậy cũng không phải hồn đứng ngoài thấy xác hay hồn nhập lại xác mà đó chỉ là một hóa thân do tưởng sinh thấy lại cái báo thân thôi. Tóm lại, chính vì tất cả những hoạt động trên của tâm biểu hiện qua những tiến trình tâm sinh vật lý, trùng trùng duyên khởi, nên mới nói vô ngã, không có một bản ngã hay linh hồn bất biến.

Linh hồn, Tâm hay Thức chỉ là tên gọi thôi, chủ yếu là thấy nó đúng như nó là. Nếu tưởng nó là, cho nó là, muốn nó phải là, mong nó sẽ là v.v… mới là cái ta ảo tưởng.

Thân và tâm con người thường kết hợp để vận hành và tạo ra năng lượng. Năng lượng này có thể tốt hay xấu, thiện hay ác tuỳ theo nhận thức và hành vi của mỗi người. Khi chết thân tâm có thể tan hoại nhưng năng lượng thì không mất (giống như luật bảo toàn năng lượng). Năng lượng này sẽ hình thành một thân tâm khác gọi là tái sinh.

“Phán xét cuối cùng” như con chiên Thiên Chúa tin cũng chính là luật nhân quả. Ai giác ngộ giải thoát thì sẽ nhập Niết-bàn, ai vô minh ái dục thì sẽ còn chìm đắm trong luân hồi sinh tử. Chỉ là cách nói khác nhau thôi

….

Cứ sống, trải nghiệm, chiêm nghiệm, khám phá, học hỏi rồi mọi chuyện sẽ thông. Đừng vội kết luận đúng sai hay hình thành quan niệm gì cả. Khám phá thì luôn mới mẻ và bất ngờ. Khi con sống với một quan niệm, dù đúng thì vẫn đánh mất tính sáng tạo vì đã trở thành lối mòn thiếu linh động và hứng thú.

……

Có một cái thường hoạt động trong con mà người thì gọi là tâm, người khác gọi linh hồn, hoặc gọi là ý, thức, minh linh, tánh biết, tánh giác, ông chủ, vân vân và vân vân…

Ai gọi gì thì gọi, ai nói có nói không cũng mặc, quan trọng là con có biết “nó” hoạt động ra sao hay không. Đừng mất thì giờ tranh cãi về cái “nhãn” mà lý trí con người gán cho “nó”.

  • Thầy Viên Minh

(Quán Trung tổng hợp chia sẻ của thầy từ hỏi đáp tại trungtamhotong.org)

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Nhìn Tâm

Người ta không thật sự nhìn những điều này. Như cô nội trợ rửa đĩa với cái mặt khó đăm đăm. Cô ấy quá chăm chú rửa đĩa, cô ấy không nhận ra rằng tâm cô ấy đang bẩn! Các vị từng thấy cảnh này chưa? Cô ấy chỉ nhìn thấy đĩa. Cô ấy không nhìn quá xa, phải không? Vài người các vị chắc đã chứng nghiệm điều này, tôi có thể nói vậy. Đó là nơi các vị phải nhìn đến. Người ta tập trung vào việc rửa đĩa nhưng họ cứ mặc cho tâm họ bẩn. Thế là không tốt, họ đã quên mất chính mình.

Vì họ không tự thấy là con người có thế dính vào mọi loại việc xấu. Họ không nhìn vào tâm mình. Khi con người định làm gì đó xấu, trước tiên họ phải nhìn quanh để xem có ai đang nhìn hay không… “Mẹ mình có thấy mình không?” “Chồng mình có thấy mình không?” “Con mình có thấy mình không?” “Vợ mình có thấy mình không?” Nếu không ai quan sát thì họ sẽ đi thẳng tới và làm điều đó. Việc này sỉ nhục chính họ. Họ nói không ai theo dõi, nên họ kết thúc nhanh việc ấy trước khi ai đó thấy. Còn về chính họ thì sao? Chẳng lẽ họ không phải là một “ai đó”?

Các vị có hiểu không? Vì không nhận thấy chính mình như vậy, nên con người chẳng bao giờ thấy những gì có giá trị thật, họ không thấy Pháp Giáo. Nếu các vị nhìn mình thì các vị sẽ thấy mình. Hễ khi nào các vị sắp làm gì đó xấu xa, nếu các vị thấy mình đúng lúc thì các vị có thể dừng lại. Nếu các vị muốn làm gì quan trọng thì hãy nhìn tâm mình. Nếu các vị biết làm sao để nhìn thấy chính bản thân mình thì các vị sẽ biết về đúng sai, lợi hại, tốt xấu. Đó là những điều mà ta phải biết.

Nếu tôi không nói về những điều này thì các vị sẽ không biết về chúng. Các vị sẽ bị vướng vào tham sân si trong tâm mà không hay biết. Các vị sẽ không biết gì cả nếu các vị luôn nhìn ra bên ngoài. Đó vấn đề khó khăn với những người không nhìn chính mình. Nhìn vào nội tâm đi, các vị sẽ thấy thiện và ác. Thấy sự thiện lành, ta có thể đem chúng vào lòng mình và thực hành theo nó.

Từ bỏ điều xấu, thực hành điều thiện… đó là trung tâm Phật Giáo. Sabba-papassa akaranam ̇ – không làm bất cứ việc xấu nào, cả với thân, lời và tâm. Đó là sự thực hành đúng đắn, lời dạy của các vị Phật. Giờ thì “áo của ta” đã sạch.

Sau đó ta có kusalassu pasampada – làm cho tâm được đoan chính và thành thục. Nếu tâm đoan chính và thành thục thì ta không cần phải thuê xe buýt đi khắp vùng quê để kiếm tìm công đức. Thậm chí ngồi nhà ta cũng có thể đạt được công đức. Nhưng hầu hết mọi người chỉ đi tìm kiếm công đức khắp các vùng quê mà không chịu từ bỏ thói hư tật xấu của mình. Khi họ về nhà, họ đi tay không, quay lại với bộ mặt cáu bẳn của mình. Ở đấy, họ lại rửa đĩa với bộ mặt cáu bẳn, hết sức chăm chú vào việc rửa đĩa. Đó là nơi người ta không nhìn đến, họ rất xa cách công đức.

Ta có thể biết về những điều này, nhưng ta thật sự không biết nếu ta không biết từ trong chính cái tâm của mình. Đạo Phật không đi vào lòng ta. Nếu tâm ta tốt và đoan chính thì nó hạnh phúc. Có một nụ cười nở hoa trong lòng ta. Nhưng phần lớn chúng ta khó có thể tìm được lúc nào để cười, phải không? Ta chỉ có thể cười được khi chuyện theo ý ta. Hạnh phúc của phần lớn mọi người phụ thuộc vào việc sự việc diễn ra theo như họ thích. Họ phải được nghe mọi người trên đời nói chỉ toàn những thứ dễ chịu. Có phải đó là cái cách mà ta tìm được hạnh phúc hay không? Liệu có thể nào mà mọi người trên đời chỉ toàn nói về những thứ dễ chịu hay không? Có đúng là thế thật không khi các vị có lúc nào đó từng tìm được hạnh phúc?

Ta nên dùng Pháp Giáo để tìm hạnh phúc. Dẫu nó có thể ra sao, dù đúng hay sai, đừng mù quáng bám chấp vào nó. Chỉ ghi nhận nó rồi để nó xuống. Khi tâm đã thanh thản thì các vị có thể cười. Giây phút mà các vị trở nên căm ghét cái gì đó thì tâm sẽ xấu. Lúc ấy thì chẳng có gì là tốt đẹp cả.

Thiền Sư Ajahn Chah

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment