Thói quen.

Thiền Sư SN GOENKA Trả Lời Về Nghiệp.

Hỏi: Không có chuyện gì xảy ra một cách tình cờ, không có nguyên nhân sao?

Goenkaji: Không có gì xảy ra mà không có nguyên nhân cả. Đó là điều không thể có được. Đôi khi các giác quan và tri thức giới hạn của chúng ta không thể thấy rõ nó, nhưng điều đó không có nghĩa rằng không có nhân.

Hỏi: Có phải ngài nói rằng mọi việc trong đời này đã được tiền định?

Goenkaji: Đúng vậy, chắc chắn những nghiệp quá khứ của chúng ta sẽ cho ra quả, hoặc tốt hoặc xấu. Những quả này sẽ quyết định loại cuộc sống chúng ta sống, hoàn cảnh chung trong đó chúng ta sống. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa rằng điều gì xảy ra với chúng ta cũng đã được tiền định, hay được quy định bởi những nghiệp quá khứ của chúng ta, và không gì khác có thể xảy ra. Không đúng như thế. Nghiệp quá khứ ảnh hưởng đến dòng sống của chúng ta, hướng chúng ta đến những trải nghiệm vui hay buồn (tương ứng với nghiệp chúng ta đã tạo) trong cuộc sống. Nhưng nghiệp hiện tại cũng quan trọng không kém.

Thiên nhiên đã cho chúng ta khả năng để trở thành chủ nhân của những nghiệp hiện tại của chúng ta. Với quyền làm chủ ấy chúng ta có thể thay đổi được tương lai của chúng ta.

Hỏi: Nhưng chắc chắn nghiệp của người khác cũng ảnh hưởng đến chúng ta chứ?

Goenkaji: Dĩ nhiên.
Chúng ta bị ảnh hưởng bởi những người chung quanh chúng ta và bởi môi trường chung quanh chúng ta, và chúng ta cũng ảnh hưởng tới họ nữa.
Chẳng hạn như, nếu đa số mọi người đều ủng hộ bạo lực, chiến tranh va sự hủy diệt sẽ xảy ra, khiến nhiều người phải khổ.

Nhưng nếu con người bắt đầu thanh tịnh tâm của họ, bạo lực không thể xảy ra.
Căn nguyên của vấn đề nằm trong tâm của mỗi người, bởi vì, suy cho cùng, xã hội là do các cá nhân tạo thành.

Nếu mỗi người tự thay đổi mình, xã hội sẽ thay đổi, lúc đó chiến tranh và sự hủy diệt sẽ trở thành những sự kiện hiếm hoi.

(Questions and Answers.
Q: Aren’t there any chance happenings, random occurrences without a cause?

Goenkaji: Nothing happens without a cause.
It is not possible.
Sometimes our limited senses and intellects cannot clearly find it, but that does not mean that there is no cause.

Q: Are you saying that everything in this life is predetermined?

Goenkaji: Well, certainly our past actions will give fruit, good or bad.
They will determine the type of life we have, the general situation in which we find ourselves.
But that does not mean that whatever happens to us is predestined, ordained by our past actions, and that nothing else can happen.
That is not the case.
Our past actions influence the flow of our life, directing them towards pleasant or unpleasant experiences.
But present actions are equally important.
Nature has given us the ability to become masters of our present actions.
With the mastery we can change our future.

Q: But surely the actions of others also affect us?
Goenkaji: Of course.

We are influenced by the people around us and by our environment, and we keep influencing them as well.
If the majority of people, for example, are in favour of violence, then war and destruction occur, causing many to suffer.
But if people start to purify their minds, then violence cannot happen.

The root of the problem lies in the mind of each individual human being, because society is composed of individuals.
If each person starts changing, then society will change, and war and destructions will become rare events.)

Vien Khong Tang

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Tôn giáo nào tốt nhất

TÔN GIÁO NÀO TỐT NHẤT?

– Đây là một mẩu đối-thoại ngắn với Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma , nhà Thần-học người Brazil , Leonardo Boff kể lại :

Tại một cuộc hội-thảo bàn tròn về “Tôn-giáo và tự-do” có Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma và tôi cùng tham-dự. Lúc tạm nghỉ, tôi hỏi ngài vừa tinh-nghịch vừa tò-mò :

– “Thưa ngài, tôn-giáo nào tốt nhất? ”
– Tôi nghĩ ngài sẽ nói:
– “Phật-giáo Tây-tạng” hoặc
“Các tôn-giáo phương Đông, lâu đời hơn Ki-tô giáo nhiều”.

– Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma trầm-ngâm giây lát, mỉm cười và nhìn vào mắt tôi…

– Điều này làm tôi ngạc-nhiên vì tôi biết đây là một câu hỏi ranh mãnh.

– Ngài trả lời:

– “Tôn-giáo tốt nhất là tôn-giáo đưa anh đến gần Đấng tối-cao nhất. Là tôn-giáo biến anh thành con người tốt hơn”.

– Để giấu sự bối-rối của tôi trước 1 câu trả-lời đầy khôn-ngoan như thế, tôi hỏi:

– “Cái gì làm tôi tốt hơn? ”

– Ngài trả lời: “Tất cả những gì làm anh
– Biết thương-cảm hơn
– Biết theo lẽ-phải hơn
– Biết từ-bỏ hơn
– Biết dịu-dàng hơn
– Biết nhân-hậu hơn
– Có trách-nhiệm hơn
– Có đạo-đức hơn”.
“Tôn-giáo nào biến anh thành như-vậy là tôn-giáo tốt nhất”.

– Tôi thinh-lặng giây lát, lòng đầy thán-phục, ngay cả bây giờ, khi nghĩ đến câu trả-lời đầy khôn-ngoan và khó phản-bác , Ngài tiếp :
– “Anh bạn tôi ơi!

– Tôi không quan-tâm đến tôn-giáo của anh hoặc anh có ngoan-đạo hay không . Điều thật-sự quan-trọng đối với tôi là cách cư-xử của anh đối-với người đồng-đẳng, gia-đình, công-việc, cộng-đồng và đối-với thế-giới .

Hãy nhớ rằng vũ-trụ dội lại hành-động và tư-tưởng của chúng ta

Quy-luật của hành-động (Action) và phản-ứng (Reaction) không chỉ dành riêng cho vật-lý. Nó cũng được áp-dụng cho tương-quan con người.

– Nếu tôi ở hiền, thì tôi gặp lành.
– Nếu tôi gieo gió, thì tôi gặt bão.

– Những gì ông bà nói với chúng ta là sự-thật thuần-túy. Chúng ta luôn nhận được những gì chúng ta làm cho người khác. Hạnh-phúc không phải là vấn đề số-mệnh. Đó là vấn-đề lựa-chọn.”

– Cuối cùng ngài nói:

– “Hãy suy-tư cẩn-thận vì Tư-tưởng sẽ biến-thành Lời-nói,
– Hãy ăn-nói cẩn-thận vì Lời-nói sẽ biến-thành Hành-động,
– Hãy hành-xử cẩn-thận vì Hành-động sẽ biến-thành Thói-quen,
– Hãy chú-trọng Thói-quen vì chúng hình-thành Nhân-cách,
– Hãy chú-trọng Nhân-cách vì nó hình-thành Số-mệnh,
– Và Số-mệnh của anh sẽ là Cuộc-đời của anh.

Và… “Không có tôn-giáo nào cao-trọng hơn Sự-Thật.”-!-

* Sưu tầm*

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Đối phó với cảm xúc

..Làm sao đối phó với những cảm xúc? Tôi biết là trong khi nổi giận thì tôi muốn la hét và ném đồ vật. Tôi phải kiểm soát chúng, hay là để chúng phát tiết?

=>>> Khuynh hướng tự nhiên là kiểm soát cảm xúc. Nhưng nếu mình cố đè nén thì nó sẽ cố bung ra. Nó sẽ nổ tung hay phát tiết bằng cách gây bịnh hay rối loạn thần kinh.

“Như vậy tôi phải làm sao? Chả lẽ tôi để cho chúng tự do bộc phát?

Dĩ nhiên là không. Ðó là điều chúng ta không muốn làm. Phát tiết cảm xúc một cách bất chợt là một cực đoan khác. Ðiều quan trọng là không phải kiểm soát mà cũng không phải không kiểm soát. Trong cả hai trường hợp, anh đều có ý muốn kiểm soát nó, nên cả hai đều không tốt. Khi nào ý muốn kiểm soát nầy còn chi phối bên trong thì tâm anh không còn tự do để ngắm nhìn cơn giận đúng như thực tế của nó. Do đó mâu thuẫn lại nổi lên: anh càng cố gắng để khỏi nổi giận thì lại càng hoài công.

Muốn hiểu bản tâm, anh phải ngắm nhìn và chú ý nó với một tâm thức tập trung, im lặng. Khi tâm anh ồn náo, luôn luôn đặt câu hỏi thì nó thiếu năng lực quan sát. Nó quá bận rộn đặt câu hỏi, trả lời, rồi lại đặt câu hỏi.

Anh hãy kinh nghiệm tự ngắm nhìn tâm mình trong im lặng. Sự im lặng nầy là sự im lặng của một tâm thức vô phân biệt, không còn thích hay không thích, không còn bám níu.

Bản chất của tư tưởng và tình cảm là tạm bợ và tự chúng không có đời sống riêng biệt. Nếu bạn bám níu chúng thì bạn làm cho chúng ở lại lâu hơn

Chỉ khi nào tâm thức bạn không còn bám níu hay vất bỏ thì nó mới có thể nhìn cơn giận như là cơn giận, ham muốn như là ham muốn. Ngay khi bạn ‘thấy’, thì tâm thức của bạn bị bận bịu vì ‘thấy’, và chính trong giây phút đó cơn giận của bạn tự nhiên chết mất. Sự thấy biết hay tuệ giác nầy, gọi là Panna, xảy tới như là một thứ nhận thức tức thời mà chúng ta không thể tu tập hay rèn luyện được. Nhận thức nầy đem tuệ giác mới mẻ vào đời sống, sự trong sáng và tức thời của hành động.

Như vậy, bạn thấy là thiền định không nhất thiết phải xa rời đời sống với những thăng trầm của nó. Nếu bạn muốn kinh nghiệm được bình an trong cuộc sống thường ngày, bạn cần phải ngắm nhìn, am hiểu và đối phó với tham sân si của bạn ngay khi chúng vừa nổi lên. Chỉ khi nào bạn không còn dính líu với cảm xúc thì lúc đó bản chất bình an của tâm thức mới hiện ra. Bản chất bình an nầy làm bạn có thể sống trọn vẹn từng giây phút của đời sống. Với sự thông hiểu và nhận thức mới tìm được, bạn sẽ có thể sống như một con người trọn vẹn và nhạy cảm hơn. Bạn sẽ nhìn đời với một quan điểm mới mẻ và tươi mát. Và kỳ diệu thay, những vấn đề trước kia không còn là vấn đề nữa.

******

Sống Với Giây Phút Hiện Tại

Bà nói rằng tôi có thể thiền định trong sinh hoạt thường ngày bằng cách tu tập chú ý (sati) trong tâm. Nhưng tôi thấy điều đó thật là khó khăn; tâm của tôi quá lơ đãng.

=>>> Ðiều đó không có gì lạ. Anh thấy, muốn chú ý đến tâm mình trong khi anh sinh hoạt thường ngày, anh phải lật ngược tâm thức vào bên trong. Ðúng thế, tâm của anh cần phải mạnh mẽ và tập trung thì mới có thể tỉnh giác về chính nó được. Do đó khi anh bị xúc động hay lơ đãng thì dĩ nhiên là rất khó chú ý đến tâm mình.

Vậy tôi phải bắt đầu làm sao đây?

Hãy tập có tỉnh giác về bất cứ hành động nào của anh ngay lúc nầy: đi bộ, ngồi, tắm, hút bụi, ngắm hoa, vv…Anh có thể tập điều nầy bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Trong khi rèn luyện tâm tập trung, anh sẽ thấy là mình càng ngày càng bớt lơ đãng. Rồi về sau, khi anh tiếp tục rèn luyện, anh sẽ có thể tỉnh giác về tư tưởng và tình cảm của mình ngay khi chúng mới nổi lên.

Giả sử như anh đang lái xe. Anh phải chú ý về hành động lái xe, phải không? Tâm của anh phải ở tại chỗ và ngay giây phút đó, chú ý nhìn trên xa lộ, quan sát các tài xế khác. Anh không thể nào để mình quá lơ đãng bởi những tư tưởng khác. Lái xe cũng giống như tập tỉnh giác về hành động đang làm của mình. Nhưng thường là chúng ta không làm những hành động khác một cách tập trung như vậy.

Tại sao không?

Có lẽ vì những hành động khác ít nguy hiểm hơn lái xe. Nhưng anh có thể áp dụng cùng nguyên tắc đó cho những hành động khác. Giả sử như anh đang ăn. Nếu tâm anh lơ đãng, có thể là anh không có nhận thức mình đang nếm mùi vị của thức ăn, huống hồ là có thể thưởng thức nó. Chỉ khi nào anh chú ý trên hành động ăn thì anh mới có thể thật sự thưởng thức được mùi vị của thức ăn.

Trong những hoạt động tiêu cực cũng vậy. Giả sử như anh đang ngồi trên xe buýt. Anh chỉ cần để tâm tại chỗ, đừng để nó chạy lang thang. Hãy chú ý ở cảnh vật chung quanh. Hãy có nhận thức về những người khác ở trên xe, chiếc xe chạy nhanh hay chậm và chạy về đâu. Ðây là cách rất tốt để bắt đầu tập thiền. Hãy giữ tâm tại chỗ thay vì để nó chạy rong…”

(Trích: Sống Thiền – Ðạo Lý Tỉnh Giác Trong Ðời Sống Thường Ngày)

Namo Buddhaya – cs Tâm Đức

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment