☘️ HIỂU RÕ VỀ THIỀN

🤟 XIN MỌI NGƯỜI CHIA SẺ THẬT NHIỀU ĐỂ CHO CÁC PHẬT TỬ ĐANG TU TẬP NẮM RÕ Ạ!

Phật tử C.L:
Kính bạch Thầy!
Thầy có dạy, phải có Định thì mới có Tuệ. Định ở đây có phải là thiền định không ạ ? Nhưng con lại nghe ngài Viên Minh dạy, thiền định là của đạo Bà-la-môn. Dạ con còn nghe ngài Pháp Tông giảng, Đức Phật không có dạy thiền và thiền không mang đến giác ngộ.
Con đang tập thiền nhưng nghe nói như vậy thì vô cùng hoang mang. Kính xin Thầy chỉ giáo cho chúng con được rõ. Con xin thành kính tri ân Thầy. Kính chúc Thầy sức khoẻ và an lạc ạ.

🙏 Thầy:
Câu này đã có một vài người hỏi, nay thầy sẽ trả lời rõ ràng để đăng lên Facebook Ngoạ Tùng Am để mọi người cùng đọc.
Con à, lộ trình Giới Định Tuệ là con đường giác ngộ, giải thoát. Trong Bát Chánh Đạo thì Giới đại biểu cho Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng; Định đại biểu cho Chánh niệm, Chánh định; và Tuệ đại biểu cho Chánh kiến và Chánh Tư duy. Chánh tinh tấn là nỗ lực làm lành lánh ác nên nó cũng đại biểu cho Ngữ, Nghiệp, Mạng.

🤘 Về thiền định: Đúng là thiền định có từ ngàn xưa trước khi đức Phật ra đời. Đúng là thiền định của Ba-la-môn giáo. Con có nhớ trong thời gian Bồ-tát tìm thầy học đạo, ngài đã đắc 2 tầng thiền cao nhất là Vô Sở Hữu xứ thiền và Phi phi tưởng xứ thiền; tức là tầng 7 và tầng 8 của thiền ngàn xưa của Bà-la-môn. Nhưng khi thẩm sát nội tâm, Bồ-tát thấy, khi vào định tối cao này tâm ngài hoàn toàn thanh tịnh, nhưng khi xả thiền, trở lại mọi sinh hoạt thì ngài thấy những vi tế phiền não cũng chưa được đoạn tận. Nghĩa là định tầng 8 tối cao này vẫn chưa đem đến giải thoát (Ai đọc Túc sanh truyện sẽ biết rất nhiều kiếp Bồ-tát đắc bát thiền và ngũ thông thì hiểu).
Thế là Bồ-tát từ bỏ Bát định, trở lại cội bồ-đề. Ở đây, Bồ-tát sực nhớ thuở 5 tuổi theo vương phụ dự lễ hạ điền; ngài đã ngồi dưới cây Hồng táo và vào định một cách dễ dàng; nó khác hoàn toàn với nổ lực và sở đắc như các định trước đây. Thế rồi, Bồ-tát buông thư, để tâm với trạng thái rỗng không, tự nhiên, hít thở tự nhiên và đã vào định một cách dễ dàng. Sau này, khi mô tả Chánh Định của ngài, khác với Định của Bà-la-môn thuở xưa, ngài nói: Ly dục, ly ác pháp, chứng và trú thiền thứ nhất, hỷ lạc do ly dục sanh có tầm, có tứ. Vậy thì khi ngồi thiền, ta phải để tâm trong sáng, hồn nhiên, tự nhiên, rỗng không – là đã ly dục, ly ác pháp để vào Chánh Định.

Thiền sư Viên Minh thấy rõ các trường thiền hiện nay trên thế giới đều đi theo Bát định của Bà-la-môn, mà không đi theo ly dục ly ác pháp như Chánh định của Phật nên ngài khuyến cáo cũng đúng thôi. Chánh định là ngồi như thế này, để tâm rỗng không, nhẹ nhàng, tự nhiên hít thở vào ra; ngay khi ấy đã không có các dục rồi mà vào định, nó vẫn có tầm, tứ, hỷ lạc thanh lương.
Thứ hai, thiền sư Viên Minh còn khuyến cáo những người tu thiền định là bị dính vào sở đắc và bản ngã. Thứ ba, người ham tu thiền định lâu ngày sẽ dính mắc vào cái thanh tịnh riêng tư, như tháp ngà, khó bước ra. Và thụ hưởng định này cũng rơi vào ích kỷ “trầm không thủ tịch” đó.
Không cần tu định cũng có thể đi thẳng vào minh sát. Thật ra, khi quan sát một đối tượng, muốn thấy đối tượng rõ ràng thì khi ấy đã có định rồi.
Vậy thì con cứ tu định nhưng đừng chấp trước, dính mắc là được. Thầy cũng tu định mà, có sao đâu.

🤘 Về thiền:
Con à, trong Tam tạng thánh điển không có từ “thiền” với nội hàm ngữ nghĩa như hiện nay. Ví như người ta nói “tu thiền, tu thiền” là hoàn toàn không có nghĩa gì cả. Tại sao vậy? Từ gốc của thiền được Tàu âm từ tiếng Pāḷi – Jhāna, còn người Nhật âm là Zen. Nhưng Jhāna trong Pāḷi là chỉ các tầng thiền hoặc các thiền chi, nó không liên hệ gì nội dung thiền cả. Nói tóm lại, đức Phật nói Định, nói Tuệ chứ không nói thiền định, thiền tuệ. Còn với nghĩa như thiền định thì Pāḷi có cụm từ “Samatha-bhāvanā” nghĩa là tiến hành, thực hành tịnh chỉ, vắng lặng. Còn Tuệ thì có cụm từ ” Vipassanā-bhāvanā) nghĩa là tiến hành, thực hành quan sát, minh sát. Như vậy thì rõ ràng không có chữ “thiền” đi kèm đằng trước.
Con à, ngài Pháp Tông chỉ trích “thiền” không đưa đến giác ngộ, giải thoát là đúng rồi. Thiền, Jhāna có đưa đến đâu chứ? Phải là ” Samatha-bhāvanā) và ” Vipassanā-bhāvanā) mới đưa đến giác ngộ, giải thoát chứ con.
Hãy suy ngẫm kỹ, con sẽ tăng trưởng Đức Tin và có Trí Tuệ nữa đó.
Thầy,
Sư GIỚI ĐỨC.
———————-
☘️ Nguồn Ngoạ Tùng Am

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Phước báo

❤🌞🌱PHƯỚC

– Làm phước là cách để thoát khỏi tính ích kỷ và mở rộng tấm lòng vô ngã vị tha. Đồng thời qua việc làm đó học ra chính mình, học ra bản chất đời sống để phát huy trí tuệ và đạo đức…

– Không làm các điều ác, làm các việc lành và giữ tâm thanh tịnh trong sáng là cách làm tăng trưởng tâm lực và phước lực.

– Phước có nhiều thứ, không phải chỉ có tiền mới làm phước. Nghe pháp, phục vụ, cung kính, lễ bái, hành theo giới, định, tuệ, bát chánh đạo v.v… đều là phước có thể hồi hướng đến cha mẹ và cũng là cách sám hối thiết thực những sai lầm về trước.

“…Phước trí thật sự chỉ có khi tinh tấn chánh niệm tỉnh giác, trọn vẹn sáng suốt nơi thực tại thân thọ tâm pháp. Phước trí vô vi vô ngã này tự toả ra ảnh hưởng lợi lạc đến muôn loài một cách tự nhiên …”

🌼🌱🌼Phước Huệ Song Tu

– Nghĩa là trong khi con làm việc phục vụ lợi ích vị tha con trọn vẹn tỉnh thức, sáng suốt biết mình, gọi là phước huệ song tu. Thí dụ vừa chăm sóc mẹ già vừa chánh niệm tỉnh giác chẳng hạn.

– Phước chính là việc chăm lo cho mẹ bữa cơm chu đáo với tình mẫu tử thâm sâu. Như vậy khi con thương yêu và tận tâm chăm lo cho mẹ là đã phước rồi, không cần chờ đợi phước nào nữa…

“…Con nên tự mình quan sát, tư duy thật kỹ lưỡng để biết việc gì nên làm việc gì không nên làm chứ không nên lý luận theo hay tin vào giáo điều nào, cũng đừng căn cứ vào câu trả lời của thầy. Đúng hay sai, tốt hay xấu tự con phải trải nghiệm, chiêm nghiệm, chứng thực mới phát huy được trí tuệ và đạo đức một cách chân thực chứ không phải vì sợ tội hay cầu phước. Tội và phước cũng chỉ là đối tượng giúp mình giác ngộ. Người sát nhân như Angulimāla buông dao là giác ngộ; ăn chay như Bà-la-môn có khi chỉ tiểu ngã trở thành đại ngã… Vậy câu trả lời của chính con mới là giải đáp tối hậu…

Thầy Viên Minh (Trích Hỏi Đáp Phật Pháp ) trungtamhotong.org

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Hơi thở

FAQ: Hỏi đáp Thiền Sư S.N. Goenka về thiền Anapana & Định tâm

Câu hỏi:
❓Tại sao thiền sư dạy thiền sinh chú tâm vào hơi thở (ānāpāna) ở lỗ mũi thay vì ở bụng?
Thiền sư S. N. Goenka: Vì đối với chúng ta thực hành ānāpāna chỉ là để chuẩn bị cho việc thực hành Vipassana, và trong thiền Vipassana chúng ta cần một sự chú tâm mạnh mẽ. Vùng chú ý càng nhỏ thì sự tập trung càng lớn. Bụng quá rộng để có thể phát triển tới độ tập trung cao độ như vậy. Mũi là nơi tập trung thích hợp nhất. Vì vậy mà Đức Phật đã hướng dẫn chúng ta tập trung ở nơi đấy.
❓Khi thực hành ý thức về hơi thở, chúng ta có thể đếm, hay nói “vào” khi chúng ta hít vào, và “ra” khi chúng thở ra không?
Không. Không được nói liên tục. Vì nếu bạn thêm một tiếng vào sự ý thức về hơi thở, thì dần dần tiếng nói đó sẽ chiếm ưu thế và bạn sẽ quên bẵng hơi thở. Rồi bạn có hít vào hay thở ra bạn cũng nói “vào”. Và bạn thở ra hay hít vào, bạn cũng nói “ra”. Tiếng này trở thành câu thần chú. Chỉ nên chú ý vào hơi thở, hơi thở đơn thuần, không gì ngoài hơi thở.
❓Tại sao tập samadhi lại không đủ để giải thoát?
Vì sự thanh tịnh của tâm phát triển được bằng samadhi là do sự dồn nén chứ không phải do sự diệt trừ hết nghiệp. Cũng giống như một người làm cho nước bùn thành nước trong bằng phèn chua. Chất phèn đã làm bùn kết tủa, lắng xuống, để lại nước ở phía trên trong suốt. Cũng thế, samadhi đã làm những lớp trên của tâm trở nên trong sáng, nhưng những bất tịnh vẫn còn tích tụ ở vô thức. Những bất tịnh tiềm ẩn này phải bị loại bỏ để được giải thoát. Và muốn làm như vậy, ta phải thực hành Vipassana.
❓Quên hẳn quá khứ và tương lai, và chỉ chú ý đến hiện tại thì có hại hay không? Nói cho cùng, đó không phải là cách sống của loài vật sao? Người nào quên đi quá khứ, chắc chắn sẽ lặp lại những điều trước đây.
Kỹ thuật này không dạy bạn quên hẳn quá khứ, hay không quan tâm đến tương lai. Nhưng vì tâm có thói quen ngụp lặn triền miên trong ký ức từ quá khứ, hay trong thèm muốn, hay có những dự tính, sợ hãi về tương lai và vô minh về hiện tại. Thói quen không lành mạnh này làm cho đời sống thành khổ sở. Nhờ có thiền, bạn học cách đứng vững trong thực tại. Với căn bản vững chắc này bạn có thể vận dụng những chỉ dẫn cần thiết từ quá khứ và chuẩn bị những dự tính thích hợp cho tương lai.
❓Tôi nhận thấy khi tôi hành thiền mà tâm tôi đi lung tung, một thèm muốn bắt đầu, và tôi nghĩ là tôi không được thèm muốn, thế là tôi bồn chồn vì tôi đang thèm muốn. Tôi phải đối phó với tình trạng đó như thế nào?
Tại sao lại phải bồn chồn vì thèm muốn? Hãy chấp nhận sự kiện đó: “Hãy xem, đang có thèm muốn” – thế thôi. Và bạn sẽ thoát khỏi tình trạng đó. Khi bạn thấy tâm mình đi lang thang, bạn chấp nhận, “Kìa, tâm tôi đang đi lang thang”, và tự động tâm bạn trở lại với hơi thở. Đừng tạo nên sự căng thẳng vì lòng thèm muốn hay vì tâm đi lang thang. Nếu làm như vậy, bạn lại gây ra sự chán ghét mới. Hãy chấp nhận nó. Thế là đủ.
❓Tất cả những kỹ thuật thiền Phật giáo đều đã được biết đến trong yoga. Vậy điều gì là thực sự mới lạ trong cách thiền do Đức Phật chỉ dạy?
Phái yoga là sự phát triển về sau. Patanjali sống vào khoảng 500 năm sau thời Đức Phật, và lẽ dĩ nhiên kinh điển yoga chịu ảnh hưởng của giáo huấn của Đức Phật. Dĩ nhiên tập yoga có từ trước thời Đức Phật, và chính Ngài cũng đã thực hành trước khi Ngài giác ngộ. Tuy nhiên, tất cả những kỹ thuật này chỉ hạn hẹp trong giới và định. Định chỉ đạt tới tầng thiền (jhana) thứ tám, vẫn còn trong phạm vi kinh nghiệm cảm giác. Đức Phật tìm thấy tầng thiền jhana thứ chín, đó là Vipassana, tầng thiền phát triển tuệ giác, đưa thiền giả đến mục đích tối hậu, siêu việt mọi kinh nghiệm cảm giác.
❓Tôi thấy mình hay khinh rẻ người khác. Xin thầy cho biết có cách nào tốt để sửa đổi tật xấu này không?
Bằng cách hành thiền. Nếu bản ngã quá lớn, bạn coi rẻ người khác, làm giảm sự quan trọng của người khác và tăng tầm quan trọng của mình lên. Nhưng thiền sẽ làm tiêu tan bản ngã, và bạn sẽ không còn làm gì để làm tổn thương người khác nữa. Hãy hành thiền, và vấn đề sẽ tự động được giải quyết.
❓Nhiều khi tôi cảm thấy tội lỗi về những việc tôi đã làm.
Cảm thấy có tội không giúp gì được cho bạn; nó chỉ gây hại mà thôi. Tội lỗi không có chỗ đứng trên con đường của Dhamma. Khi bạn thấy mình hành động sai quấy, hãy chấp nhận mà không cần phải biện minh hay giấu giếm gì cả. Bạn có thể gặp một người bạn kính trọng và nói, “Tôi đã phạm lỗi này. Trong tương lai tôi sẽ cẩn thận không tái phạm nữa.” Sau đó bạn hành thiền, và bạn sẽ thấy bạn có thể thoát khỏi sự khó khăn đó.
❓Tại sao tôi cứ nâng cao bản ngã? Tại sao tôi cứ cố gắng là “tôi”?
Vì vô minh nên tâm đã bị điều kiện hóa để làm như vậy. Nhưng Vipassana có thể giải thoát cho bạn khỏi điều kiện có hại ấy. Thay vì chỉ nghĩ đến mình, hãy học cách nghĩ đến người khác.
❓Làm sao có thể làm được như vậy?
Trước hết phải nhận biết mình là người ích kỷ và chỉ nghĩ đến mình như thế nào. Nếu bạn không nhận thức được sự thật này, thì bạn không thể thoát khỏi sự điên cuồng, chỉ yêu bản thân. Hành thiền lâu rồi bạn sẽ nhận thức được rằng, ngay cả tình yêu của bạn đối với người khác thật ra cũng chỉ là yêu bạn mà thôi. Bạn sẽ hiểu, “Tôi yêu ai? Tôi yêu người đó vì tôi mong mỏi cái gì từ người đó. Tôi mong mỏi người đó hành xử theo cách tôi muốn. Nhưng khi người đó hành động khác đi thì tôi không còn yêu người đó nữa. Vậy thì thật sự tôi yêu người đó hay yêu tôi?” Câu trả lời sẽ trở nên rõ ràng, không phải bằng tri thức, mà bằng sự thực hành Vipassana. Và một khi đã có sự nhận thức trực tiếp này, thì bạn bắt đầu thoát khỏi tính ích kỷ của mình. Và rồi bạn học cách phát triển tình yêu thật sự đối với người khác, tình yêu vị tha, một chiều, cho mà không mong được đền đáp.
❓Tôi thấy phần đông những người đó đều nghiện ngập. Tôi không biết cho họ tiền có phải là khuyến khích họ dùng ma túy hay không?
Bởi vậy phải biết chắc chắn món tiền bạn cho phải được sử dụng đúng đắn. Nếu không thì chả có ích gì cho ai cả. Thay vì bạn cho tiền những người đó, bạn giúp họ khỏi nghiện ngập, thì bạn thật sự đã giúp họ. Bất cứ hành động nào của bạn cũng phải được làm với trí tuệ.
❓Khi thiền sư nói “Hãy hạnh phúc”, thì đối với tôi, mặt trái của nó là “Hãy buồn”.
Tại sao phải buồn? Hãy thoát khỏi buồn rầu.
Đúng thế, nhưng tôi tưởng chúng ta đang tập để được quân bình.
Quân bình làm bạn hạnh phúc. Nếu bạn mất quân bình, bạn buồn khổ. Hãy bình tâm. Hãy hạnh phúc!
❓Tôi tưởng là “Hãy bình tâm, không là gì cả.”
Không, không. Quân bình làm bạn hạnh phúc chứ không phải không là gì cả. Bạn trở nên tích cực khi bạn có một tâm quân bình.
#Nghethuatsong
#dinhtam
#thienanapana
#goenka

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment