Nói gì với người sắp mất

NÓI GÌ VỚI NGƯỜI SẮP MẤT


Một trong pháp Cầu siêu hay nhất của Phật Giáo nguyên thủy, do chính Đức Phật Thích Ca Mâu Ni bày ra.
Ngài dạy cho mình, rất tiếc ngày nay, tôi không hề được nghe ở những buổi Cầu siêu.

Mặc dầu Đức Phật không bao giờ Ngài chủ trương Cầu siêu, nhưng mà thật ra Ngài có hướng dẫn người ta cầu siêu rất hay!
Mà tôi rất thấy làm lạ: Phật tử Việt Nam không hề biết đến chuyện đó.

Ngài có một người bà con là người chú họ đến hỏi Ngài:

  • Bạch Thế Tôn, nếu mà phải chăm sóc một người thân lúc sắp chết thì chúng con phải làm gì cho đúng tinh thần của một Phật tử, tinh thần Chánh Pháp ?

Đức Phật dạy hãy đến bên cha mẹ, người thân và nói thế này :

  • Việc nhà đã có người lo.
    Chết không phải là kết thúc mà nó là sự bắt đầu.
    Cái tấm thân này chỉ là một chén đất đã mẻ, cũ.
    Người có công đức, bỏ nó đi để kiếm một cái bát bằng vàng ở chỗ khác.
    Nó bây giờ đã già và đã xấu, nó đã đau đớn, nó đã nhăn nheo thế này mà tiếc gì nữa!
    Tại sao không nghĩ đến một chỗ khác tốt hơn.

Cõi nhân loại này mệt mỏi lắm.
Hãy nghĩ đến các cõi trời: Ở đó không có đau, không có bệnh, không có hờn giận, không có sợ hãi, không có đấu tranh, không có máu lệ, có điều kiện tu học tốt hơn.

Nhưng hễ còn tái sanh thì còn khổ.
Ở cõi nào đi nữa thì cũng có lúc quay về chỗ khổ nhất.
Cho nên hãy nghĩ đến Tam tướng, nghĩ đến sự lìa bỏ cái ngũ uẩn để đừng có tái sanh nữa.
Đừng mong đợi tái sanh nữa mà hãy tác ý đến Niết-bàn.

Nếu các vị hỏi tôi: Hộ niệm cho mẹ tôi, tôi phải làm sao ?

Tôi nói rõ, tôi sẽ hỏi mẹ tôi trước, (nếu mẹ mê rồi thì thôi không nói) nhưng nếu mẹ còn tỉnh tôi sẽ hỏi :

  • Mẹ muốn nghe gì hay là nằm nghỉ.
    Mẹ giữ chánh niệm, thở ra biết thở ra, thở vào biết thở vào.
    Đừng nghĩ gì hết; hít sâu, thở chậm; hít sâu, thở chậm.

Còn nếu mẹ tôi muốn nghe thì tôi sẽ hỏi thêm :

  • Mẹ muốn nghe nói hay là mẹ muốn nghe tụng.
    Nếu mẹ muốn nghe tụng thì con sẽ mời quí Sư tụng, còn mẹ muốn nghe nói thì mẹ muốn nghe ai nói.
    Nghe con nói hay người khác nói.

Nếu mẹ tôi nói: Sư nói đi, thì tôi sẽ nói rất gọn :

  • Mẹ do nghiệp ảo ảnh mà đến đời này, rồi bây giờ cũng do nghiệp ảo ảnh mà đi.
    Đã nói ảo ảnh thì không có gì sợ, không có gì tiếc nhớ.
    Mẹ nhớ bây giờ mẹ bình tỉnh là đi ngon lành nhất, con đường thiện chỉ dành cho người tỉnh thức.
    Bây giờ mẹ nằm nghỉ một chút.
    Bàn tay đây mẹ cầm đi; hít sâu, thở chậm, không có gì sợ hết.
    Đang bỏ đồ cũ, đang dọn về nhà mới; lúc nào cũng kế bên để cho mẹ đi.

Đó là cách mà hộ niệm cho người hấp hối rất là tốt.
Mà khổ một nổi là ngày nay mình không nói cho người bệnh hiểu, mà mình khoái tụng cho người bệnh nghe!

Hai cái này khác nhau phải không ?

Nói cho họ hiểu, nó khác; còn tụng cho họ nghe, nó khác.
Người ta đang ngáp ngáp mà mà lại tụng ê a Pali không hiểu mà ồn thêm.

Mà tôi còn biết nhiều cái đám, bố mẹ đang nằm ngáp ngáp mà con cái bu lại khóc lóc.

Các vị biết khi mà ra đi trong tiếng khóc của người thân là mình bị hoảng loạn cũng có, mình tiếc thương.
Người ra đi không đành thì không có nên.
Mình biết Đạo không có hành động kỳ cục như vậy!

Mình phải giúp cho họ ra đi thanh thản.
Cho nên có nhiều cách để chúng ta giúp nhau.
Nhưng mà cách tốt nhất là giúp nhau sống buông bỏ và giúp nhau chết thanh thản thoải mái. Đó là điều tôi muốn nhắc nhở.

Sư Toại Khanh
(Chép lại bài giảng của Sư)
Nguồn Simsapa.

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Tư duy và ngôn ngữ

💓🌳Tư duy và ngôn ngữ đi đôi với nhau.

Kính thưa Thầy! Quan sát tâm, con thấy khi có một ý nghĩ khởi lên thì đều có ngôn từ kèm theo. Vậy vai trò của ngôn từ như thế nào trong việc tạo ra khái niệm và bản ngã.

Mong Thầy giải thích giùm con. Con chúc Thầy nhiều sức khỏe. Con xin cảm ơn.

Trả lời:

Con đã thấy rồi thì còn giải thích gì nữa?

Quan sát, khám phá, phát hiện ra sự hình thành khái niệm mới thú vị chứ giải thích thì chỉ là thông tin đáp ứng sự tò mò của lý trí mà thôi. Tư duy và ngôn ngữ đi đôi với nhau.

Có hai cách tư duy, một là tư duy qua hình tượng hai là tư duy qua ngôn ngữ. Cả hai đều tạo thành khái niệm. Hình tượng thì tạo Vật Khái Niệm (attha paññatti), ngôn ngữ thì tạo Danh Khái Niệm (Nāma paññatti). Vì vậy có Chánh tư duy thì cũng có Chánh ngữ, tà tư duy thì cũng có tà ngữ đi theo.

Nếu một người đầu óc không lặng yên – không “tùy cảm nhi ứng tùy ngộ nhi an” được – mà lúc nào cũng đầy ắp hình tượng và ngôn ngữ thì coi như tâm thần đang có vấn đề…

Thầy Viên Minh – trích Hỏi & Đáp trungtamhotong.org

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment

Hỏi đáp

☘️ …Kính thưa Thầy! Con được nghe trong mục pháp thoại được biết, tính chất của bản ngã có 3 điểm:

  1. Cướp công Pháp.
  2. Ăn trộm pháp.
  3. Thọc gậy bánh xe Pháp.

Mong thầy làm rõ giúp con đặc điểm, tính chất của từng đặc tính trên ạ.

Trả lời:

  1. Mắt thấy, tai nghe, phổi thở, thân đi… nhưng bản ngã cho rằng Tôi thấy, Tôi nghe, Tôi thở, Tôi đi… Tất cả trong thân ngoài cảnh đều là sự vận hành tự nhiên của vạn pháp dù không có khái niệm “cái Tôi” trong đó, nhưng cái Tôi luôn cho rằng nó làm tất cả… Đó là bản ngã cướp công pháp.
  2. Thân, thọ, tâm, pháp đều là pháp tự nhiên… nhưng bản ngã đòi quyền sở hữu: Thân này là của Tôi, Tôi muốn hưởng cảm giác lạc, Tôi thích an trú tâm định cao nhất… Tất cả vũ trụ vạn vật đều là của thiên nhiên nhưng Tôi muốn thu năng lượng trời đất vào để được trường sinh bất tử, Tôi muốn chiếm thêm biển, thêm đất để bành trướng đất nước Tôi… Đó là bản ngã ăn trộm pháp.
  3. Cơ thể đang sống bình thường, điều hòa với thiên nhiên… thì bản ngã tham ăn thật nhiều chất bổ dưỡng vào để cho mạnh khỏe hơn, thích nhậu nhẹt cho cố vào để được sảng khoái hơn… làm cho lục phủ ngũ tạng bị tổn thương. Hoặc cố gắng bỏ ăn bỏ ngủ để tu hành cho mau đắc thiền đắc đạo… để rồi tâm thần bất ổn, thậm chí còn bị tẩu hỏa nhập ma… Đó là bản ngã thọc gậy bánh xe pháp…

Thầy Viên Minh – trích Hỏi & Đáp trungtamhotong.org

Posted in Tin tức sự kiện | Leave a comment