💞☘* PHÁP NGỮ *
-Tránh mê tín dị đoan,
- tránh tài tình danh lợi
🔵 nhưng lại buông lung trong hiện tại thì vẫn không có gì khác biệt.
☆ Niềm tin sai còn có thể sửa,
☆ danh lợi nhiều rồi cũng phải sáng mắt,
🔵nhưng sống buông lung đắm chìm trong hiện tại mới là nguy hiểm.
○》 Sống trọn vẹn với hiện tại, theo đạo Phật, không phải là thái độ buông thả, đắm chìm kiểu “nhắm mắt đưa chân” trong đó mà là thường trọn vẹn tỉnh thức, sáng suốt biết mình tại đây và bây giờ để không những không bị đắm chìm trong quá khứ, vị lai, sở tri, sở đắc mà còn không đắm chìm trong hiện tại nữa.
“…Không thất niệm, không tạp niệm, không vọng niệm, không niệm tưởng điều gì… tức khi tâm trọn vẹn tỉnh thức ngay nơi thực tại thân-tâm-cảnh, không bị ràng buộc bởi một khái niệm nào gọi là chánh niệm.
“…Muốn biết chánh niệm là gì con cần hiểu thất niệm là gì. Thất niệm là tâm dính mắc vào một đối tượng nào đó làm con quên chính mình. Định nghĩa đúng nhất của chánh niệm là không thất niệm.
》 Khi không thất niệm tâm con trọn vẹn với thực tại thân-thọ-tâm-pháp đang là. Thực tại chỉ hiện hữu trong thời, vị, tính (tại đây, bây giờ như nó đang là) rất mỏng manh của nó, vì vậy chánh niệm không dừng lại như định (ngoài trừ sát-na định).
“…Sống chủ yếu là không hổ thẹn với lương tâm, còn người ngoài khen chê là chuyện bình thường, chớ nên vì thế mà dao động.
- Khi chưa hiểu đúng nghĩa tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác thì tu gì cũng sai.
- Chỉ cần hiểu đúng thì con sẽ không ngờ việc thực hành lại dễ dàng đến thế.
- Con buông mọi hiểu biết có trước đi, chỉ khi đi con biết đi, khi suy nghĩ con biết suy nghĩ, hết suy nghĩ con biết hết suy nghĩ, trở lại đi biết đang đi… thế thôi.
“…Bắt đầu bằng chánh niệm tỉnh giác tức sáng suốt biết mình. Khi con biết tự quan sát thân tâm trong hoàn cảnh thì hoàn cảnh không còn làm con xáo trộn nữa…”
- Thiền là soi sáng thực tại thân tâm cảnh để thấy ra sự thật chứ không phải để đạt được trạng thái hỷ lạc hoặc bất kỳ lợi ích nào khác.
》 Hỷ lạc hoặc lợi ích có thể là hiệu quả tự nhiên có được từ thiền, nhưng đó không phải là mục đích.
Vì vậy, lúc đầu con chánh niệm tỉnh giác và được hỷ lạc tự nhiên là đúng, nhưng sau đó con sai ở chỗ: thứ nhất là con sử dụng chánh niệm tỉnh giác để đạt được trạng thái hỷ lạc, thứ hai là con muốn lặp lại trạng thái hỷ lạc đã qua rồi, trong khi thiền là trọn vẹn tỉnh thức với thực tại đang là dù đó là khổ hay lạc.
- Quan sát thân hay tâm không là vấn đề, quan trọng là tâm quan sát.
☆》Giống như con thấy gì không quan trọng mà chủ yếu là mắt con có sáng để thấy không.
- Chánh niệm không ghi nhận gì cả, khởi ý ghi nhận liền mất chánh niệm. Giống như con chợt nghe một âm thanh rồi cả cái nghe và âm thanh đều mất, nếu con khởi ý ghi nhận thì sự kiện thực đã qua rồi, bây giờ ghi nhận cái gì?
- Cố tìm vô thường, khổ não, vô ngã thì chỉ tìm thấy khái niệm ảo tưởng của lý trí thôi. Con thử nói thầy nghe khi trọn vẹn cảm nhận thân tâm như nó là thì cái gì không vô thường, khổ não, vô ngã?
Thầy Viên Minh;
Trích mục hỏi đáp;
Trungtamhotong.org
Namo Buddhaya.
