Một câu chuyện kể về thiền sư Saya Thetgyi ( người thầy của thiền sư U Bakhin), người có công lưu truyền Vipassana- Dhamma tinh khiết đến ngày nay.
CHƠI VỚI LỬA
(Tầm quan trọng của việc thực hành, trí tuệ thực chứng- Tu tuệ)
Trong số những người đến học thiền với Saya Thetgyi có một học giả Phật giáo, một người rất uyên bác. Tiếc thay ông này tỏ ra quan tâm đến lí thuyết Vipassāna nhiều hơn là kinh nghiệm thực hành của chính bản thân mình. Nhưng sau khi kết thúc thành công khóa học mười ngày, ông ra về rất hài lòng về những gì mình đã làm được.
Một ít tháng sau người đàn ông này trở lại thăm Saya Thetgyi, và kính cẩn dâng lên thầy một hoặc hai cuốn sách. “Thưa thầy,” người đàn ông nói, “Tôi đã viết xong một cuốn sách cắt nghĩa cách quán tưởng như thế nào, và tôi đã viết dâng tặng thầy như vị thầy của tôi.”
Saya Thetgyi hỏi, “Chỉ có số sách này viết đề tặng tôi ư?” “Ô không, thưa thầy. Tất cả các sách khác tôi cũng ghi đề tặng thầy.”
“Tốt lắm, nếu anh muốn đề tặng tất cả cho tôi, anh hãy mang tất cả số sách đó đến đây.” Nhà học giả vui vẻ chấp nhận, vì nghĩ rằng có thể Saya Thetgyi sẽ làm một lễ nghi gì đó để chúc phúc cho công trình của mình. Ít ngày sau ông quay trở lại với một xe chứa đầy sách.
“Tất cả sách của anh là ở đây ư?” Saya Thetgyi hỏi.
“Vâng, thưa thầy,” người đàn ông hãnh diện đáp.
“Tốt lắm,” Saya Thetgyi nói, “Anh hãy đưa ra cánh đồng hoang đằng kia.” Người học giả làm như lời Saya Thet hướng dẫn, và không quên xếp các sách thành một chồng ngay ngắn.
“Bây giờ,” thiền sư nói, “Anh vào trong bếp lấy một chai dầu lửa và mấy que diêm ra đây.”
“Dầu lửa à? Diêm à?” Người đàn ông kinh ngạc. Saya Thetgyi sẽ dùng nó làm gì trong nghi lễ này đây?
“Phải, dầu lửa và diêm.” Một lần nữa học giả làm theo lời thầy, dù hơi miễn cưỡng. Khi ông trở lại với chai dầu và que diêm, Saya Thetgyi nói, “Tốt! Bây giờ anh rưới dầu lên đống sách và đốt chúng đi.”
Người học giả không còn chịu đựng được nữa. “Cái gì, thưa ngài! Ngài không đùa đấy chứ! Tôi đã vất vả làm việc nhiều tháng trời để viết cuốn sách này.”
Saya Thetgyi trả lời, “Lẽ ra anh nên dùng thời giờ của mình để quán tưởng thì hơn. Làm sao anh có thể dạy người khác quán tưởng mà chính bản thân anh đã không quán tưởng sâu xa? Cho dù anh đã hiểu nó rành rọt, làm sao anh có thể hi vọng người khác cũng học được cách quán tưởng từ một cuốn sách? Họ chắc chắn sẽ tự đốt cháy mình giống như đám trẻ chơi với lửa vậy. Tốt hơn anh nên đốt mớ sách này đi!”
Trích sách: Thiền quán tiếng chuông vượt thời gian”
link đọc sách: https://phapbao.net/thien-quan-tieng-chuong-vuot-thoi-gian/
Nguyện cho quí vị luôn hạnh phúc, an lạc được giải thoát khỏi khổ đau.
